Beta
Kỳ ức mùi bùn

Rời khỏi phố thị hai bố con tôi rẽ vào con đường băng qua giữa cánh đồng quê. Gió chiều ngao du qua cánh đồng mang theo thứ mùi đặc trưng làm con gái phải kéo chiếc khẩu trang bịt kín mũi. Nhưng với một người sinh ra từ ruộng đồng như tôi thì lại thấy rất thân quen. Đó là mùi bùn. Thấy tôi dừng lại, đứa con gái nhỏ đập tay vào vai tôi dò hỏi: Bố nhớ ruộng hả bố? Rồi nó cười, hối tôi kể về những tháng ngày gắn với mùi bùn. Tôi nhè nhẹ tay ga cho chiếc xe chầm chậm giữa đồng chiều và bắt đầu câu chuyện về những năm tháng tuổi thơ lớn lên cùng ruộng đồng, sông nước bằng chất giọng trầm buồn đôi khi bị ngắt quãng bởi làn gió vùn vụt qua tai.