Miệng Tuynh phả ra men say, chẳng biết Tuynh say trống chèo hay say nhan sắc mà khiến Mây chuếnh choáng. Mây bảo, nhưng em đã thuộc làn điệu Cấm giá, Bình thảo đâu, mình hát đúm giả vờ thôi nhé. Mây tưởng chỉ giả vờ mà hóa ra Tuynh làm thật. Tình yêu mới chớm nở trong Mây mà Tuynh đã vội ngắt cánh huê hường. Đã có gì sâu đậm đâu mà nỡ nào Tuynh làm thế hở Tuynh. Thầy biết được thì thầy đánh Mây chết. Mây hư quá.