Lần này tôi háo hức lên đồi Văn hóa - Cầu Đen với nỗi nhớ những giọt nước mắt của cố nhà văn Nguyên Hồng (1918-1982) sau 40 năm ông đã ra đi. Ngôi nhà lưu niệm Nguyên Hồng côi cút trên lừng chừng đồi cao. Tôi bị mê hoặc với những câu thơ của Nguyễn Khoa Điềm khi tiễn biệt nhà văn Nguyên Hồng. Bài thơ có tứ rằng, mọi điều ác, sự vô tâm sẽ rơi xuống nhưng qua những trang viết của Nguyên Hồng sẽ mọc lên ngọn lửa hạnh phúc.