Khi bước vào cabin cáp treo từ TP Đà Lạt lên Thiền viện Trúc Lâm tôi mới hay có một cư sĩ đã ngồi trước đó. Mây trắng từ đâu cuộn về tung tỏa. Gió ù ù dội từ trên núi cao. Lúc này câu thơ của Bùi Giáng chợt hiện về trong tôi: 'Em về nhanh cho mây trắng buông màn...'. Bất ngờ cabin chao mạnh rồi vút lên cao. Hai cô gái ngồi bên rú lên hoảng sợ. Cư sĩ ngồi trước im lặng như một pho tượng.