Nghiệp viết vốn có một ma lực rất riêng. Ma lực ấy đủ sức xoay vòng, dẫn dắt những cuộc đời 'lỡ' một lần kết duyên với nó; dẫu tưởng đã xa đến muôn trùng vạn dặm thì vẫn có ngày quay trở lại viết đắm đuối, say mê. Nó giống như cái cách mà nhà thơ Lê Quang Sinh đã quyết liệt lao vào những ngã rẽ khác nhưng cuối cùng, bến đỗ vẫn là nghề viết và thơ.
Công việc ở đơn vị bận rộn là thế nhưng đồng chí thiếu tá sinh năm 1984 này luôn nhìn ra chất thơ và những câu chuyện đang cựa quậy quanh mình. Anh tâm niệm: 'Thơ là duyên, văn là nợ. Văn chương là duyên nợ tôi mong trả kiếp người...'