Sáng nay, ông Nhung, một người bạn già trong 'hội nước chè sáng', sau khi chiêu xong ngụm trà nóng hổi thì nói: 'Tôi tạm xa hội ta 3 ngày. Hẹn gặp lại các ông'. Nghe ông Nhung nói vậy mấy ông bạn già cũng như chợt thấy 'trống vắng' bèn hỏi lại: 'Ông có việc gì à?'. Ông Nhung lại chiêu một ngụm nước trà nữa rồi mới trả lời: 'Tôi về dự hội làng các ông ạ'.
Nghĩ tới Tổng Biên tập Báo Tiền Phong Dương Xuân Nam (nhà thơ Dương Kỳ Anh) tôi cứ có cái cảm giác áy náy thế nào?
Những ngày ở Vĩnh Phúc, đi đâu, ngồi đâu, nằm đâu, chạm vào đâu cũng đụng sương, vô tình ngọn gió tạt qua, lập tức sương hắt vào mặt, hơi lạnh trườn vào da thịt. Đêm ngủ quên khép của sổ, sương lẻn vào không hay, chỉ khi nghe lành lạnh, choàng dậy mới biết sương đã ở trong chăn, bên mình. Ừ thì môi mắt cũng là sương; tơ tóc cũng là sương…
Tôi lần đầu biết đến sông Son và cũng là lần đầu được đi thuyền trên sông Son khi tham quan động Phong Nha. Nhớ lúc còn ngồi trên xe ô tô khi nghe cô phụ trách đoàn (cán bộ Nhà khách Bảo Ninh, TP Đồng Hới, của Bộ Công an) thông báo: 'Tiếp theo đây đoàn chúng ta sẽ tham quan động Phong Nha'. Tôi đã 'giãy nảy' lên vì trước đó chừng hơn tiếng chúng tôi mới tham quan động Thiên Đường về.
Trong cõi nhân gian lạ lẫm, xuân với Thành Cổ như cánh én bay về liệng giữa khung trời ký ức. Những ai sinh ra trong chiến tranh sẽ không quên cuộc chạm trán lịch sử 81 ngày đêm giữa ta và địch. Đó là cuộc đọ sức lấy gan vàng dạ sắt chọi lại sự dã man kinh khủng được lượng hóa gấp 7 lần hai quả bom nguyên tử Mỹ ném xuống Nhật Bản cuối đại chiến thế giới thứ hai.
Chọn điểm dừng cho khách nghỉ ngơi ăn uống đừng cho là việc đơn giản, mà đó là sự phục vụ khách, có ý nghĩa đến việc du khách đánh giá chất lượng, uy tín của nhà xe.
Thôi, thế này cậu nhớ, cậu cứ bằng lòng làm phù dâu cho tớ đi. Xong việc rồi, tớ hứa sẽ tìm cho cậu một chàng sĩ quan thật xịn ở trung đoàn. Còn hôm nay tớ sẽ kể hết cho cậu nghe, hi vọng dần dần cậu sẽ làm quen và hiểu anh bộ đội của tớ.
Là nói vơ vào thế thôi chứ thực tình tôi có một kỷ niệm khó quên với con phố này. Dạo đó, năm 1978, cũng vào dịp tháng 7 nóng nực chúng tôi được giao nhiệm vụ về Nhổn (huyện Hoài Đức) để nhận thiết bị chiếu bóng. Xe vào nội thành thì cũng đã cuối chiều nên Thượng sĩ Nguyễn Duy Lệ - lái xe kiêm Đội trưởng Đội chiếu phim của sư đoàn đưa ra đề xuất: 'Giờ muộn rồi. Ta vào Nhổn cũng phải chờ sáng mai mới làm gì thì làm. Hay ta nghỉ lại ở đây cho các cậu chưa có người yêu có dịp ngắm gái Hà Nội'.
'Thực ra, Hậu không chỉ đi qua, mà là đi đến và cũng là đi về miền đất quê hương nơi cha sinh mẹ đẻ. Và Hậu đã không ngừng đi, không chỉ đi, trên dọc dài đất nước mình'.
Lần đầu tôi 'gặp' NSƯT Thanh Loan, Ni cô Huyền Trang trong phim 'Biệt động Sài Gòn', cách đây những 50 năm.
Tết đến Xuân về, lòng tôi bồi hồi nhớ lại những ngày cuối năm, nhớ hình ảnh bố mẹ già cặm cụi thức khuya dậy sớm lo toan mọi việc
TTH - 'Phá dễ, giữ mới khó', đó là lý do mà một số gia chủ quyết định bảo tồn những cây xanh khi thiết kế tổ ấm. Với họ, cây không đơn thuần tô điểm không gian sống, chúng còn là người bạn gắn bó với mảnh đất, đời người qua tháng ngày gian lao.
Hồi con tôi chúng còn đi học phổ thông, hết năm học tôi hì hụi cả buổi để lọc đống vở cũ rọc lại những tờ giấy còn trắng tinh hai mặt hoặc một mặt.
Dù đã bao năm tôi vẫn nhớ hương đồng, cái hương vị mặn mòi như máu thịt.
TTH - Bữa đó bạn nói đưa tôi đi ngắm 'Huế xanh'. Ngày chớm nắng, đứng trên cầu Dã Viên nhìn sang bờ Bắc, Hương Giang được phối bởi nhiều mảng màu: vàng của điệp, đỏ của phượng, tím bằng lăng, xanh của trời và nước. Tôi chợt thấy nó giống màu vui tươi, no đủ của một bức tranh nào đó. À, đúng rồi, bức tranh trong nỗi nhớ 30 năm có lẻ của tôi: Tranh Sình!
Nhà thơ Nguyễn Thụy Kha làm thơ sau trận Xứ Wales - Thổ Nhĩ Kỳ, Italia - Thụy Sĩ, Bồ Đào Nha - Hungary.
Hưng bảo: 'Công ty đang tuyển người, ai chưa có nghề sẽ được đào tạo nghề miễn phí, thời gian đó còn được hưởng 50% lương, được ở ký túc xá, nghe nói Tuyền còn hai anh trai ở dưới quê?'. Tuyền vội từ chối, nói anh Hai chuẩn bị cưới vợ, chắc không đi xa được, anh Ba làm ở xưởng cưa của chú, phải ở nhà lo cho ba má.
Có thể nói, Đạo diễn, nghệ sĩ nhân dân Việt Hương là một trong những người đầu tiên áp dụng thành công ngôn ngữ điện ảnh vào phim ca nhạc. Những bộ phim ca nhạc do chị làm đạo diễn được phát trên sóng truyền hình Việt Nam không chỉ làm thay đổi diện mạo mà còn góp phần nâng cao về chất các chương trình ca nhạc truyền hình.
Bạn có công nhận là có khi một ngày bạn vào quán tới mấy lần hay không? Bạn đã khi nào để ý, từ cà phê sáng rồi cơm trưa đến tận chiều tối, bạn uống nước ở quán, gặp ở quán, hẹn ở quán, ăn cơm ăn bánh đều là ở quán chưa?
Không chỉ là nhiếp ảnh với những bức hình thiếu nữ có thời chiếm gần hết các trang bìa của những hãng thời trang lớn, Lê Thanh Hải còn là nhà sản xuất âm nhạc, dân chơi hi-end có tiếng với những bộ sưu tập có một không hai. Bạn bè vẫn thường gọi anh là người duy mỹ đến mức cực đoan.
'Hang ổ' của tôi không đào sâu vào lòng đất mà được vây quanh bốn bề bởi sách, nhìn là nhìn thấy sách, chạm là chạm vào sách; sách ở trên bàn, ở giá sách, lèn chặt các tủ.