Giữa dòng sông Hồng đỏ nặng phù sa, có một 'dị nhân' lặng lẽ suốt 40 năm đi vớt hàng trăm thi thể trôi dạt. Không tiền công, không toan tính, ông mang theo linh cảm kỳ lạ và nỗi ám ảnh về hàng trăm phận người xấu số.
Hong nắng ngày xuân hóa ra không chỉ là hong quần áo, chăn màn mà còn là hong lại những ký ức, hong lên niềm tin và sự ấm áp trong mỗi con người.
Có một nghề khá lạ ở xã biên giới Ia O mà chúng tôi hiếm thấy trong nhiều năm đi qua những vùng đất tại Gia Lai, đó là 'đan áo' cho cồng chiêng.
Những năm gần đây, xu hướng trang trí tiểu cảnh sân vườn đón Tết được ưa chuộng, vừa làm đẹp, đồng thời gắm mong ước về một năm mới tốt lành.
Những ngày đầu năm mới 2026, dọc các làng chài ven biển Thanh Hóa, những chiếc bè mảng, thuyền nhỏ vẫn lặng lẽ rẽ sóng vươn khơi, mang theo hy vọng về một năm bội thu.
Khi nhiều người quây quần bên gia đình đón Tết Dương lịch, tại các làng chài ven biển Thanh Hóa, nhịp sống lao động vẫn hối hả. Những chiếc bè mảng, thuyền nhỏ lại rẽ sóng vươn khơi, mang theo hy vọng về 'lộc biển' đầu năm.
Với niềm say mê sưu tầm những đồ vật mang đậm dấu ấn văn hóa làng quê, anh Nguyễn Thành Luân, ở xã Linh Sơn đã dành hơn chục năm để gom góp, lưu giữ hàng nghìn hiện vật xưa cũ. Trong ngôi nhà nhỏ, anh Luân đã tạo dựng nên một không gian đặc biệt - nơi mỗi món đồ đều có thể kể câu chuyện riêng của mình...
Về làng chài Phan Rí Cửa - một trong những xã đông dân cư nhất tỉnh Lâm Đồng, hỏi đến nghề đan rổ tre thì hầu như ai cũng biết. Dù đang dần mai một, nhưng nghề đan lát truyền thống này vẫn bền bỉ tồn tại cùng người dân nơi đây suốt hơn 100 năm.
Chiều ngày 21/7, khi thời gian dự báo cơn bão số 3 đổ bộ vào đất liền nước ta đang đến gần, các đơn vị của BĐBP các tỉnh Thanh Hóa và Nghệ An đang quyết liệt thực hiện các biện pháp đảm bảo an toàn tính mạng, tài sản nhân dân. Các lực lượng tổ chức tuyên truyền, yêu cầu người dân sơ tán khỏi tàu thuyền, khu nuôi trồng thủy sản trước bão số 3 tác động trực tiếp.
Đứa cháu thỏ thẻ: 'Tháng Bảy mưa ngâu phải không dì? Năm nay chưa tháng Bảy mà mưa nhiều dì nhỉ!'. Câu nói của nhỏ cháu làm tôi chợt nhớ về những ngày ấu thơ, khi ấy vào những ngày mưa, chúng tôi thường ngồi quấn bên chân cha, nhìn người vót nan đan rổ rá, thúng mủng và nghe cha thủng thẳng kể những câu chuyện cổ tích diệu kỳ. Giọng người ấm áp, chậm rãi như nhịp mưa rơi tí tách, dẫn dắt chúng tôi say mê bước vào thế giới của Sơn Tinh, Thủy Tinh, Tấm Cám, Sọ Dừa, tiếng khắc - nhập của cây tre trăm đốt… Mỗi câu chuyện không chỉ là niềm vui trẻ thơ mà còn là bài học sâu sắc về tình người, tình đời và cả về sự hy sinh thầm lặng mà mãi sau này lớn lên tôi mới hiểu.
Không gian sống của Khánh Vân không chỉ là nơi ở, mà còn là nơi thể hiện cá tính sáng tạo, niềm đam mê với thế giới tí hon và ký ức tuổi thơ.
Tới Thành Nhà Hồ là chạm tay vào những lớp trầm tích lịch sử, lắng nghe câu chuyện từ đá và đất, từ con người và ký ức. Những tuyến tham quan đổi mới giúp di sản xưa cũ cất lời, sống động, gần gũi và đầy mê hoặc trong mắt du khách.
Cách thành phố Vinh khoảng 15km chạy về phía biển Cửa Lò, theo con đường nhỏ là về tới xóm chợ bến cá Nghi Thủy.
Cô giáo dạy văn cấp 2 của tôi đang thực hiện một cuộc 'chơi', một chuyến xuyên Việt, mà theo cô nói là, đầy ý nghĩa, bởi xuất phát từ Hà Nội 10 ngày trước, và dự kiến sẽ tới Tp.HCM sau khoảng gần 20 ngày, trùng với ngày thống nhất đất nước.
Tại Hà Nội, quận Hoàn Kiếm có nhiều phường được đặt tên theo 'phố hàng' - những phố nghề đặc trưng, mang những nét truyền thống riêng biệt của cư dân thành thị, kinh đô. Trong bối cảnh thực hiện sắp xếp đơn vị hành chính, nhiều tên phường đặc biệt nói trên, có lẽ sẽ lùi vào dĩ vãng...
Ngày mùng 7 và mùng 8 tháng Giêng hàng năm, hàng nghìn người dân, du khách lại đổ về chợ Viềng dịp đầu năm mới.
Không chỉ rủ nhau đi xem, nhiều người trẻ là người Việt hoặc gốc Việt ở châu Âu bây giờ còn trực tiếp tham gia dựng chợ tết, bán hàng tết, biểu diễn nghệ thuật truyền thống và trò chơi dân gian ngày tết.
Không cần đợi mai đào chúm chím, những nôn nao Tết của người xa quê khởi lên ngay từ lúc đọc những dòng thông báo của những hãng tàu xe bắt đầu mở bán vé Tết. Người ta chỉ thật sự thở phào khi biết trên chuyến xe hay chuyến bay về quê ăn Tết đã có chỗ cho mình.
Mang trong mình vẻ đẹp mộc mạc cùng giá trị nghệ thuật độc đáo, múa rối nước đã vượt qua ranh giới làng quê để chinh phục khán giả quốc tế, đưa tinh hoa văn hóa Việt Nam hòa nhịp vào dòng chảy văn hóa toàn cầu.
Trang nhắn tin: 'Chú Huy mới mua ô tô đó dì út. Ghê chưa? Xe mới toanh, màu xám bạc. Làng mình trừ mấy nhà chạy taxi thì chú Huy là người đầu tiên mua xe hơi đi làm'.
Trong khi nhiều học sinh ở thành phố tất bật với lịch học thêm, học kỹ năng vào dịp Hè thì một số gia đình ở TP Đà Nẵng chọn gửi con về quê với ông bà.
Vào mùa gặt, nhiều gia đình đã mang thóc, lúa ra phơi ngoài đường tiềm ẩn nguy cơ mất an toàn giao thông. Phơi trong đường làng, đường liên thôn bị che khuất bóng cây, thóc khô chậm, không đều, nhiều gia đình mang hẳn ra đường lớn, thậm chí chở hàng tấn thóc ra phơi trên quốc lộ.
Cây tre tự bao đời nay đã gắn bó với người Việt, trở thành một biểu tượng của ý chí bền bỉ, tinh thần đoàn kết. Trước xu thế đô thị hóa mạnh mẽ, những rặng tre dần thưa thớt, thậm chí vắng bóng ở một số vùng quê, khiến không ít người bùi ngùi, tiếc nhớ.
Quả bong bóng lợn màu đục ngà có những tíc tắc dừng trên mái tóc cháy nắng của bọn trẻ xóm tôi, mãi là 'chiếc vé' đưa tôi trở về với bao háo hức đụng lợn Tết xưa.
Trong những giấc mơ mùa Đông ấm nồng, tôi vẫn còn nghe thánh thót tiếng gọi 'Bà Cách ơi! Đi nổ đùng không?'. Tự nhiên lúc ấy cho đến mãi sau này, dù tỉnh hay mơ tôi vẫn cứ mong chờ một mùa nổ cốm để biết được mùa Đông đã lại về.
So với nhiều dòng sông lớn khác đã thể hiện vai trò quan trọng trong việc kiến thiết đô thị, dường như sông Hồng đoạn qua Thủ đô Hà Nội như một cô gái đẹp vẫn còn đang ngủ, chờ được đánh thức.
Chiều nay đi làm về, chưa kịp vào nhà mẹ đã hỏi: Con thấy nhà mình có gì khác không? Ta nhìn quanh quẩn rồi bất chợt thảng thốt, rưng rưng xúc động không nói nên lời khi ở hiên ngoài mới đặt chiếc chõng tre. Mẹ bảo: Thấy ông ở xóm trên chở một xe đầy những thúng mủng, thang, chõng... làm từ tre đi bán rong nên mẹ mua chiếc chõng để ngoài hiên ngồi hóng mát. Chõng tre không biết ông làm mấy ngày, nguyên liệu bao nhiêu mà chỉ bán có mấy trăm nghìn. Mẹ ơi! Mẹ đâu biết chỉ mấy trăm nghìn thôi, mẹ đâu chỉ mua một vật dụng mà còn mua được một miền kỷ niệm xa xưa. Ngồi lên chiếc chõng tre còn ngai ngái mùi bùn, váng vất mùi khói mà lòng rưng rưng thương nhớ đong đầy.
Hôm qua chú em họ đăng facebook về những chiếc xe lam - một thời đã hiện diện trên đất Huế và điện thoại hỏi tôi: 'Anh còn nhớ mấy con trâu cày đường nhựa' không? Tôi trả lời ngay với chú em rằng: Làm sao quên được- nó là một phần đời tuổi thơ của chị em tôi trong những năm còn khó khăn.
Trong những giấc mơ mùa đông ấm nồng, tôi vẫn còn nghe thánh thót tiếng gọi 'Bà Cách ơi! Đi nổ đùng không?'. Tự nhiên lúc ấy cho đến mãi sau này, dù tỉnh hay mơ tôi vẫn cứ mong chờ một mùa nổ cốm để biết được mùa đông đã lại về.
Lũy tre xanh từng bao quanh làng tôi giống như những bức tường thành, chúng mọc lên có khi để phân chia ranh giới giữa vườn trại nhà này với nhà khác, làng này với làng khác. Người ta trồng tre ven bờ ao để giữ đất do đám rễ gân guốc và chắc khỏe có thể ngăn nước xói mòn.
Xưa nay, tìm việc dưới chân mình thật không dễ. Người dân nông thôn chạy đôn chạy đáo tìm việc không hẳn là để làm giàu, xây nhà lầu, sắm xe hơi như người dân thành phố, mà chủ yếu muốn cho bộ óc, cái chân, cái tay luôn động đậy.