Thơ - theo tôi - là sự hội tụ, sự hòa quyện của ba cái đẹp: cái đẹp của lời, cái đẹp của tình, cái đẹp của ý. Cái đẹp của lời được thực hiện bằng nhiều yếu tố: nghĩa gần, nghĩa xa, nghĩa hiện, nghĩa ẩn, hình tượng, âm thanh v.v…
Di sản là hoa trái từ một dòng chảy lịch sử văn hóa, cần được nhìn đầy đủ giá trị bên dưới những gì có thể đong đếm và thống kê, là chiều kích thâm viễn của lực nội sinh làm nên nguồn sống 'đã đời', đáng sống của đô thị hôm nay và tương lai.
Tào Thực là một điển hình của đứa trẻ bị hủy hoại bởi sự nuông chiều của người cha, vì sự yêu thương không có chừng mực và không nghiêm khắc của Tào Tháo mà Tào Thực lâm vào kết cục thảm hại!
Tuệ Sỹ một vị sư. Ông viết văn quá nghiêm túc, những sở tri của ông về Phật học quả thật quảng bác vô cùng. Thấy ông vẻ người khắc khổ, không ai ngờ rằng linh hồn kia còn ẩn một nguồn thơ thâm viễn u u...
* Phải chăng cách xưng hô của người Việt trong thời phong kiến là rập khuôn theo cách xưng hô của người Trung Hoa? Các từ 'khảo' (như trong hiển khảo chỉ cha), 'tỷ' (như trong hiển tỷ chỉ mẹ) có nghĩa như thế nào? (Trần Văn Thành, quận Hải Châu, Đà Nẵng)
Xuân vãn (Cuối xuân) là một trong những thi phẩm xuất sắc nhất trong cõi thơ Trần Nhân Tông, giúp ta cảm nhận được hành trình giác ngộ để trở thành một bậc chân tu đạt đạo.
Cầm cái thư mời tham dự buổi tọa đàm kỷ niệm 100 năm ngày sinh nhà văn Nguyễn Văn Xuân (10.5.1921 - 10.5.2021), do Liên hiệp Các Hội Văn học Nghệ thuật Đà Nẵng tổ chức, chỉ bấy nhiêu thông tin đó thôi, ấy vậy mà một cõi mù khơi trí nhớ trong tôi động vọng.