HNN - Mưa dai dẳng không dứt. Khu vườn sau nhà ông Hùng vốn xanh mướt đầy sức sống, sau mấy ngày mưa dầm đã trở nên xác xơ. Đêm qua, gió về thổi quần quật ngoài vườn như ai trút giận. Nằm trong nhà, ông nghe rõ từng trận gió đánh bật tấm màn mưa, quất chan chát lên mái tôn.
Má cười hiền hậu, đưa bàn tay gầy gò vuốt tóc nó. Ngoài hiên, chân ông ba khựng lại... Có lẽ để bước vào cuộc đời của Lý và má con nó, ông ba phải khác đi nhiều...
Nhà thơ Hoàng Lộc, sống ly hương gần 50 năm nay, nhưng điều lạ là quê nhà không bao giờ vắng trong thơ ông.
Xe chòng chành qua con ngõ hẹp, đỗ xịch trước một ngôi nhà ngói ba gian cũ kĩ.
Ngồi trên máy bay, ngắm nhìn bầu trời qua khung cửa sổ, tôi nhìn thấy những đốm nhỏ phía dưới những đám mây trắng. Tôi biết đó là những cánh diều…
Sự bất quá tam. Đến lần thứ ba thì Phụng hết chịu nổi. Năm sau tui phải rình. Phụng nói với già Tư, giọng chắc nịch.
Má luôn nhắc con cháu làm gì thì làm cũng phải chuẩn bị vài kí bánh tráng Củ Chi ăn Tết. Như hiểu được tâm ý của má, anh trai thứ bảy mang về biếu má một ràng bánh tráng Củ Chi. Nhìn từng xấp bánh tráng trắng tinh được đóng gói cẩn thận, má trách yêu anh tôi, mồ tổ cha bây, mua chi nhiều bánh tráng Củ Chi dữ vậy con...
Điều tôi lưu tâm nhất là đôi tay cha – đôi tay thô đen, nhám nhúa, lòng bàn tay nhiều vết chai sần ngả màu phèn đất.
Từ lúc còn đang học cấp 1, cấp 2 gì đó, tôi có nghe mẹ kể rằng lúc lên đường vào công tác chiến trường Quảng Nam (1965) cũng là lúc ba tôi đang viết dở một cuốn tiểu thuyết đầu tay. Bản thảo phần đã viết ba không dám mang theo vì sợ ra chiến trường bom đạn dễ bị thất lạc nên gửi cho một người bạn văn nào đó ở lại Hà Nội giữ hộ. Ba dự định sẽ viết tiếp trong thời gian công tác ở chiến trường để ngày chiến thắng hoặc khi quay trở ra miền Bắc sẽ xuất bản cuốn sách đó.
Để tưởng nhớ ba tôi, Nhà báo - Liệt sỹ Trần Văn Anh.
Tàu rời bến. Nắng lập lờ ngọn sóng. Đồng hành với đoàn khách tham quan là Trinh - cô hướng dẫn viên mới vào làm việc tại Phu Sa Tourist cách đây không lâu.
Xuân với tôi sẽ không còn vui nếu má không còn tỉ mẩn cắt gọt, phơi kiệu, làm nước mắm đường để ngâm hũ dưa kiệu rồi đợi con xa nhà về ăn Tết như năm nào
Cha tôi thường nói 'Cái gì mới cũng tốt, ngoại trừ lính mới', ông từng là một Chính ủy trong kháng chiến chống Pháp, và tôi hiểu 'tốt' ở đây có nghĩa cho sự dụng binh.
Mỗi năm, cứ đến ngày 30/4, ngày trọng đại kỷ niệm thời khắc hòa bình, thống nhất đất nước, không hiểu sao trong bao nhiêu thứ ùa về từ miền ký ức, tôi lại hay nhớ về quê ngoại. Đó là một dải cù lao xanh tươi, như chiếc xuồng nhỏ xíu nằm trên con sông Tiền.
Gần 2 năm nay, cứ mỗi lần nghe tiếng còi hú của xe y tế, tôi lại giật mình. Đang ngủ, tiếng còi hú inh ỏi, tôi bùng chăn dậy ngó qua bên kia đường. Xe cấp cứu chớp những tia đỏ lòm đón người đi chữa trị Covid-19. Cả khu phố trắng đêm thao thức, ngóng tin từ cơ quan y tế.
Trước nhà tôi có khoảnh vườn nho nhỏ. Ấy vậy mà đủ màu sắc, đủ hương vị của mọi loại rau mẹ trồng. Cũng vì mấy luống rau ấy mà biết bao lần tôi hờn dỗi vẩn vơ với mẹ. Mẹ tôi lạ lắm, chẳng lúc nào rảnh tay, hết chăm hồ tiêu, cà phê lại về quanh quẩn ra vườn xới đất trồng rau. Mấy luống rau của mẹ nhờ trời mà cứ tưới nước, bắt sâu thôi là tốt um. Rau ăn không hết mẹ lại đem cho hàng xóm. Có khi mẹ lại đạp xe đi bán. Chỉ mỗi câu chuyện về vườn rau nho nhỏ mà làm tôi bận lòng mãi vì thương mẹ.