Có lẽ trên thế giới này, ít có dân tộc nào lại trải qua nhiều cuộc chiến chống ngoại xâm như ở Việt Nam. Cũng vì từng phải chịu nhiều đau khổ, mất mát, hy sinh, tổn thất nặng nề bởi chiến tranh nên hơn ai hết, người Việt Nam nhận thức rất rõ ý nghĩa, giá trị của hòa bình và luôn luôn mong muốn hòa bình.
L.T.S: Ngày Nhà giáo Việt Nam 20-11 là dịp đặc biệt để xã hội tôn vinh và tri ân thầy, cô giáo - những người đã hết lòng cống hiến cho sự nghiệp 'trồng người'. Đây là ngày mà học sinh, sinh viên bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc đối với công lao dạy dỗ, dẫn dắt của các thầy, cô giáo. 20-11 không chỉ là dịp để thể hiện truyền thống 'tôn sư trọng đạo' quý báu của dân tộc Việt Nam mà còn là cơ hội để mỗi người nhìn lại quá trình học tập, trân trọng tri thức và khơi dậy tinh thần hiếu học trong toàn xã hội.
'…Tuốt gươm không chịu sống quỳ, Tuổi xanh chẳng tiếc, sá chi bạc đầu Lớp cha trước, lớp con sau Đã thành đồng chí, chung câu quân hành...'
Đã từ lâu, danh xưng Bộ đội Cụ Hồ trở thành một cụm từ khắc sâu vào tâm trí, trái tim của mọi người dân Việt Nam. Vì sao vậy? Vì Cụ Hồ là biểu tượng cho phẩm giá Việt Nam, Người kết tụ những giá trị văn hóa cao đẹp, Người khai mở con đường cách mạng Việt Nam, nên việc Quân đội do Người sáng lập và những người lính được mang tên Người là niềm kiêu hãnh, tự hào như một lẽ đương nhiên. Danh xưng, danh hiệu đó thể hiện đầy đủ bản chất tốt đẹp, giá trị cao quý mà không phải đội quân nào trên thế giới cũng có được.
Lời ru à ơi ngọt ngào của mẹ đã nuôi dưỡng tâm hồn mỗi chúng ta từ thuở còn nằm nôi cho đến lúc trưởng thành. Để rồi, khi mùa Vu Lan báo hiếu đến, chúng ta lại nhớ về mẹ cùng lời ru xưa đầy yêu thương và nguyện khắc ghi trên mỗi bước đi cuộc đời...
Trong các cuộc hội thảo, hội nghị đều chỉ rõ còn nhiều rào cản, yếu tố liên quan đến truyền thống, tôn giáo khiến người dân chưa đồng thuận hiến mô, tạng. GS.TS.BS. Phạm Như Hiệp, Giám đốc Bệnh viện Trung ương (BVTW) Huế, Phó Chủ tịch Hội Ghép tạng Việt Nam cho hay, trong ghép tạng, nguồn hiến vẫn còn khó khăn, nhất là từ người hiến chết não.
Ông Phạm Ngọc Phi kể lại từ tháng 11-1966, Đức Phổ náo động cảnh trực thăng trên bầu trời, hỏa châu sáng đêm đêm, tàu thủy đổ bộ, xóm làng tràn ngập bóng lính Mỹ.
Người phụ nữ làm thơ mãi đi tìm câu trả lời về nỗi truân chuyên và khát vọng về tình yêu, hạnh phúc giữa cuộc đời này. Mỗi người một giọng, một cách tỏ bày riêng để gửi gắm bao điều về số phận... Tình cờ đứng bên bậu cửa, Hà Kim Quy bất chợt nhận ra 'tuổi ông bà nhiều thêm như vết lá cau rơi để lại/ con lớn rồi mà sao không đếm nổi/ bao buồn vui qua bậu cửa nhà mình'. Chỉ là ký ức chênh chao với bao hoài niệm, nhưng khi trở lại bên sông Hồng, nhà thơ Đỗ Bạch Mai lại đắm nhìn dòng sông và thời gian đang trôi... để thương mình đi qua một cuộc bể dâu như dòng sông cuồn cuộn chảy: 'Khi ta hai mươi tuổi/ Đi qua sông Hồng, nhìn dòng sông có ưu tư đến thế này đâu'. Còn với Thụy Sơn lại khác: 'đời đã lạnh/ sá chi chiều bão tuyết', vậy mà chỉ một ngày không gió 'nắng không về bên cửa/ có một người/ đem nỗi nhớ ra phơi'… Mỗi tứ thơ là một cung bậc cảm xúc đầy nỗi niềm của các nhà thơ nữ, đó cũng là tiếng lòng của phận đàn bà trước dâu bể đời thường.
Khúc ru Côn Đảo
Con người ta nghèo đói không đáng sợ, chỉ sợ không có ý chí. Chỉ cần nhớ và hiểu được chữ này.
Ngày 22-10, Báo QĐND Điện tử nhận được bài thơ của Thượng tá Nguyễn Đồng, Phó hiệu trưởng Trường Cao đẳng nghề số 4, Bộ Quốc phòng viết về Thượng tá, liệt sĩ Nguyễn Tiến Dũng, hy sinh trong khi làm nhiệm vụ tìm kiếm, cứu hộ, cứu nạn khắc phục hậu quả thiên tai tại Nhà máy Thủy điện Rào Trăng 3, tỉnh Thừa Thiên-Huế. Xin giới thiệu với bạn đọc.