Nắng mới chớm hạ mà gay gắt. Hàng trăm chiếc tàu cờ bay phần phật neo trong lộng, nằm sát ụ chờ ra biển xa. Đó là hình ảnh khi tôi về thăm ở một xóm bãi ngang của vùng biển Diễn Châu, Nghệ An.
Bà nội không được học chữ, nên bà làm sao mà bốc thuốc được. Thế mà, bà chữa được rất nhiều bệnh nhé, đến mức hàng xóm láng giềng bảo nhau 'ốm bệnh cứ đến gặp bà'. Tất nhiên, đó phải là những bệnh... 'lừ khừ', dạng ốm... vặt thôi.
Đêm. Thôn Đĩnh chìm một không gian mờ ảo, chỉ có tiếng nước chảy réo rắt trong những mùa nước lũ từ sông Thương vọng về, tiếng vạc ăn đêm khắc khoải, ánh đèn le lói của những gia đình thức khuya dậy sớm để làm bún, làm đậu chuẩn bị kịp mẻ hàng cho ngày mới càng làm cho thôn Đĩnh giống như một ốc đảo. Trong giường, ông Hạ chập chờn giấc ngủ. Gia đình ông an cư ở đây dễ đã mấy đời, tha phương để mưu sinh, cái ăn cái mặc không lo, chỉ lo mỗi con đường vượt sông. Ở nông thôn không có con đường đồng nghĩa với nghèo đói, không thể vận chuyển nông sản thực phẩm để phục vụ nhu cầu của thị trường. Thôn Đĩnh không cách xa trung tâm thị trấn là bao, vì giao thông cách trở đã làm cho bà con phải đi vòng hàng tiếng mới ra được quốc lộ.
VHXQ - Bà Tình đội nón, cúi đầu sát bếp thổi lửa. Khói tèm nhem từ mấy cây củi ướt loang làm mắt bà cay xè.
Mãi sau này, khi Bé Trán Dô đã lớn và đi học ở một thành phố rất lớn, vẫn kể về cái đĩa bạc khổng lồ - Mặt trăng của làng tôi với các bạn. Tất nhiên, cô bé cũng nhắc rằng đó là chuyện của làng cô bé, dù có giống thì cũng không phải của bất kỳ làng nào khác. Các bạn vui vẻ đồng ý, thì cô bé sẽ kể tiếp chuyện sau đây - về sông và núi của làng.
Những giây phút lắng đọng, những giọt nước mắt đã rơi tại sự kiện triển lãm và ra mắt cuốn sách ảnh 'Vươn lên thôn Làng Nủ' của nghệ sĩ nhiếp ảnh Nguyễn Á, diễn ra sáng 1.3 tại Đường Sách TP.HCM.
Với người qua lại, quầy hàng, quang gánh chỉ là một khung cảnh thông thường, lướt qua chẳng cần bận tâm. Nhưng với người bên vệ đường, quầy hàng là tất cả những gì họ có, kế mưu sinh của cả gia đình. Dù cuộc sống có thay đổi hiện đại thế nào, những 'chợ bên đường' ấy vẫn sẽ tồn tại dài lâu.
Trong cơn sốt mơ màng, tôi nghe loáng thoáng điệu con cò nửa như ngâm nửa như hát. Mẹ ngồi bên giường, vươn tay chạm nhẹ gò má tôi hôi hổi, miệng khe khẽ lời ru: 'Con cò mà đi ăn đêm/ Đậu phải cành mềm, lộn cổ xuống ao…'.
Thiền sư Hy Vận sau khi đắc pháp nơi Tổ Bá Trượng, Sư trở về Hồng Châu thăm lại mẹ già.
Chuyện món ăn dân dã chuối sấy dẻo của Hợp tác xã Chuối sạch Chiêu Yên được xuất khẩu sang Anh râm ran làng Thọ Sơn, xã Chiêu Yên (Yên Sơn) suốt mấy tuần nay. Từ thức ăn chơi, món ăn này đường đường chính chính xuất ngoại, như chính khát vọng của người làm ra sản phẩm này.
Cũng như má An, anh Dự chẳng bao giờ quan tâm đến chuyện bài vở của em mình.
Tình trạng nhiều người điều khiển xe máy cố tình chạy vào một số đoạn đường cao tốc xảy ra trong thời gian gần đây gây ra những lo lắng, bất an, bức xúc trong dư luận.
Hồi nhỏ, tôi luôn mong chờ tháng Chạp. Bởi vào quãng này, khi nắng ấm đã bừng lên reo vui trong mắt người, cha má tôi sẽ về nhà với đàn con sau những ngày tha hương, quần quật trong bạt ngàn rẫy rừng cao nguyên đất đỏ.
Từ khi tôi 5-7 tuổi và suốt mấy chục năm sau đó, tôi chưa thấy bao giờ mẹ lo một mâm cơm tất niên sung túc và thoải mái. Để có được mâm cơm cúng ông bà ngày cuối năm, mẹ tôi vất vả nhiều lắm.
Kim là bút danh ngắn gọn chuyên dùng cho thế giới chữ nghĩa Facebook của nhà thơ, nhà giáo Nguyễn Thị Kim Lan.
Một con vịt bước vào quán bar, đến bên quầy rượu yêu cầu món khoai tây chiên giòn.
Chiều về, khi những đám mây lững thững trôi trên bầu trời rưng rức đỏ, trong lòng tôi tự nhiên cảm thấy chộn rộn
Công ty ít đơn hàng, thu nhập giảm sút khiến nhiều công nhân phải xoay xở đủ cách
Đừng để vì gia đình mà đánh mất đam mê trong công việc, cũng đừng vì công việc cuốn mình mà bỏ quên gia đình
Lại hè rồi .. Cái nắng tháng Năm vồi vội trườn qua dãy núi phía Đông. Hùng dậy khá sớm, anh men theo con mương, dọc theo bờ ruộng lúa, thong thả hít thở cái không khí dịu mát ở quê, mà lâu lắm rồi, anh không được hưởng. Cái mùi nồng nồng của hương rạ nếp, cái vị tanh tanh của những vạt bùn non, mà ai đó vừa mới vắt lên bờ.
Chúng tôi đi qua nhiều làng nghề, lắng nghe tiếng thở dài hiu hắt của người trong cuộc. Nhưng đến với làng chiếu Định Yên (huyện Lấp Vò, tỉnh Đồng Tháp), chào đón chúng tôi lại là những nụ cười rạng rỡ…
Trên chuyến bay từ Minneapolis đi Dallas, nơi chúng tôi sẽ ở lại trong khoảng mươi ngày, tôi để ý thấy Rene cứ liên tục sờ nắn phần cổ.
Cô Xoan là con dâu bà Bắc. Cô về nhà bà mới được hơn hai năm. Chồng cô là bộ đội, làm ở sân bay quân sự, lâu lắm mới được về nhà một lần. Nhớ chồng, cô hay đem thư của chồng ra đọc, có khi rủ cả cô bé nhà hàng xóm đọc cùng.
Mỗi tháng vài lần, các cô chú lại tập hợp về hẻm 463 Kha Vạn Cân, phường Linh Đông, TP Thủ Đức (TPHCM) khiến con hẻm thêm nhộn nhịp. Mồ hôi ướt đẫm lưng áo, chảy ròng trên khuôn mặt nhưng trên môi mọi người luôn nở nụ cười.