Ngọt ngào vị mít tuổi thơ

Còn nhớ trước đây, mỗi lần bà ngoại từ quê ra, khệ nệ mang theo quả mít làm quà, mấy chị em tôi lại vui mừng như chuẩn bị được ăn tiệc. Chẳng phải vì khi ấy phố thị chưa có mít, mà quan trọng hơn là từ thứ trái cây có vẻ ngoài xấu xí ấy, qua bàn tay khéo léo của ngoại sẽ được chế biến thành bao nhiêu món ăn lạ miệng. Để đến bây giờ, khi tuổi ấu thơ đã đi qua, mùi vị khi ấy vẫn còn thấm đượm trong tâm hồn chị em tôi.

Du xuân trên cung đường đất đỏ bazan

Tết năm nay, gia đình nhỏ của tôi rời khỏi nếp quen thường lệ. Sau khi đã kịp về thăm hỏi bốn bên nội ngoại, chúc tuổi người già và lì xì lũ trẻ, chúng tôi lên xe đi về phía Tây Nguyên đất đỏ.

Hương bánh chưng bếp củi

Có những mùi hương để nhớ. Chúng lặng lẽ đi cùng ta qua năm tháng, như phần ký ức không thể gọi tên. Với tôi - kẻ sinh ra và lớn lên giữa phố thị - đó là mùi khói củi bảng lảng trong sương chiều giáp Tết, quấn quýt trên mái ngói nâu trầm quê vợ tôi.

Hơi ấm lửa rơm

Chiếc nùn rơm ngày đông, bếp lửa ấm của ngoại, mùi khói rơm thuở nào đã trở thành một miền thương nhớ, thao thiết mãi trong tôi, để rồi mỗi lần trở về, lại thấy mình được sưởi ấm, được yêu thương.

Cách dùng khăn ăn ở nhà hàng sang trọng và những lưu ý để thể hiện sự tinh tế

Trong nhà hàng hoặc những bữa tiệc trang trọng, chúng ta nên tiết chế khi ăn uống, không húp xì xụp, cố gắng không để vương vãi và giữ mọi thứ gọn gàng, sạch sẽ là phép lịch sự tối thiểu. Ngoài ra, một vài chi tiết khéo léo trên bàn ăn cũng thể hiện bạn là người tinh tế.

Nhớ khói lam chiều

Dù đi đến miền quê nào, ta cũng dễ dàng bắt gặp hình ảnh quen thuộc, là hình ảnh khói lam chiều trên những mái bếp. Mùi khói và làn khói tỏa nhẹ như sương ấy, với tôi, mang trong mình hơi thở của làng quê, của một thời lam lũ mà yên ấm.

Những thức quả đậm vị thu Cao Bằng

Mùa thu là mùa đẹp nhất trong năm của vùng sơn cước Cao Bằng. Tiết trời se se lạnh, sương xuống phủ khắp các dòng sông, con đồi, thấm vào từng ngọn cỏ cây hoa lá đến cảm xúc con người. Và mùa thu ấy còn mang đến cho Cao Bằng những sản vật đặc trưng nhẹ nhàng dịu mát và thanh tao.

Nhớ khói lam chiều

Dù đi đến miền quê nào, ta cũng dễ dàng bắt gặp hình ảnh quen thuộc, là hình ảnh khói lam chiều trên những mái bếp. Mùi khói và làn khói tỏa nhẹ như sương ấy, với tôi, mang trong mình hơi thở của làng quê, của một thời lam lũ mà yên ấm. Mỗi lần nhắc đến, lòng tôi lại dậy lên bao cảm xúc nỗi nhớ quê nhà, nhớ những ngày thơ ấu đầy ắp kỷ niệm.

Nhớ khói lam chiều

Dù chúng ta có đi đến miền quê nào cũng có thể nhìn thấy hình ảnh quen thuộc, đó là khói lam chiều trên những mái bếp. Mùi khói và làn khói tỏa nhẹ ấy, với tôi, mang trong mình hơi thở của làng quê. Mỗi lần nhắc đến, lòng tôi lại trào dâng biết bao cảm xúc với nỗi nhớ quê nhà, nhớ những ngày thơ ấu đầy ắp kỷ niệm.

Vì sao video giặt thảm siêu bẩn, nạo vét hồ bơi có sức hút khó cưỡng?

Ngày càng nhiều người trẻ kiệt sức trong cuộc sống và tìm đến ASMR - các video kích thích giác quan trên YouTube, TikTok - để thoát khỏi áp lực xã hội.

Giọt quê, giọt nhớ

Mỗi lần ai đó hỏi quê tôi ở đâu, mùa Xuân năm nay có về quê không, tôi thường trả lời quê em xa lắm, em không về...

Ngày đông nhớ khói

Ngày Đông lan man nhớ về ngọn khói rút ruột từ rơm rạ mà nồng nàn, mà ấm nóng, mà chan chứa bao nỗi niềm. Tôi rất thích hình ảnh ngọn khói, chứ làn khói thì quá mỏng mà màn khói lại quá dày. Ngọn khói như chồi của ngọn cây của sự sống. Khói ngút lên từ rơm rạ đồng quê, rơm rạ đã khô, đã héo, đã chết, nhưng ngọn khói thì lại sống, mang lại sự hồi sinh từ cái chết.

Bánh trôi tàu bác Phạm Bằng đầy hoài niệm ngày Hà Nội trở gió

Mùa đông đã đến, sẽ có rất nhiều người nhớ món bánh trôi tàu nóng hổi, thơm bùi. Và một trong những món đầy thương nhớ chính là bánh trôi tàu bác Phạm Bằng.

Nhớ cá đồng kho nghệ

Mỗi khi thành phố bất chợt mưa tôi thường nhớ đến nồi cá đồng kho nghệ của má trong căn bếp ở quê. Thật lạ, là cá kho dân dã chứ chẳng phải một món nào khác. Nồi cá đồng kho nghệ cùng gia đình tôi đi qua những năm tháng ấu thơ chật vật khi miếng thịt vẫn là một món sang xa xôi ngoài chợ. Mùi thơm của nồi cá đồng kho nghệ là thứ mùi hương lưu luyến mãi trong tâm hồn của kẻ xa quê.

Ký ức tuổi thơ bên nội

Tôi thấy mình may mắn vì hồi nhỏ được sống với ông bà nội.

Khi những cơn mưa đầu mùa rơi xuống, bầy bù rầy của ông ngoại bay về lại bên tôi

Tôi như hòa mình cùng cơn mưa đầu mùa, nhìn rõ cây lá tươi mát, mơn mởn xanh đang đâm chồi nẩy lộc. Thì ra con bù rầy khác hẳn con gián, tôi đã dám cầm đôi cánh cứng của nó thổi phù phù, nó bay tạo gió mát như cái quạt mini.

Tết nhớ

Biết nói thế nào cho đủ khi Tết trong tôi là cả một miền ký ức đượm thơm nỗi nhớ. Để mỗi khi nhớ Tết, tôi lại để xúc cảm đằm sâu trong hành trình của chuyến tàu trở về kỷ niệm.

Mẻ mứt cho ngày Tết

Thời bao cấp khó khăn, bánh mứt không dễ mua như bây giờ. Mấy đĩa mứt để tiếp khách ngày Tết đều do mấy cô con gái khéo tay trong nhà kỳ công làm suốt mấy ngày.

Nhớ quê

Ai cũng có quê hương, đó là nơi nỗi nhớ trở về. Có một người con gái cứ mỗi lần nghe âm thanh, nhìn ngắm cảnh vật nào đó nơi phố phường ồn ã lại bỗng nhớ quê tha thiết.

Hương vị 'ký ức đói nghèo'

Sớm đầu Đông, ngồi thư thả bên tách cà phê, tôi xoa xoa tay cho đỡ lạnh và thưởng thức món sắn hấp nước cốt dừa thơm ngào ngạt mà chị bạn mang tới.

CUỘC THI TỰ HÀO HÀNG VIỆT: Bánh in, ngọt ngào dư vị tuổi thơ...

Bánh in khuôn vuông, đo khuôn chữ nhật, rồi ngũ giác, lục giác đủ kiểu. Nguyên liệu lại biến tấu theo sở thích người dùng tạo ra vô số loại bánh in từ đậu xanh, bột nếp, hạt sen, bình tinh, đậu quyên…

Em thơ kể chuyện đi chùa

Khi hỏi ngẫu nhiên các bạn lý do vì sao thích đi chùa, không hẹn mà gặp, các bạn nhỏ đều có chung lý do: 'Vì có Sư rất hiền, mọi người ở chùa rất thương con'.

Văn hóa - Nghệ thuật Tác giả - Tác phẩm Tha thứ

TTH - Gã lê tấm thân nặng trịch kéo vội đợt cát cuối trước khi màn đêm kéo xuống. Đốt vội điếu thuốc rít một hơi thật sâu, gã phẩy tay nhìn đám nhân công đang hì hục sơn trét cho ngôi nhà mới:

Cuộc thi viết 'Hương vị Tết': Nhớ hoài chái bếp xưa

Cứ Tết đến xuân về, tôi lại nũng nịu như hồi thơ bé đòi bà nội nấu món thịt kho. Dù vậy, thịt kho bây giờ kém ngon hơn ngày xưa, có lẽ vì chái bếp thuở nào đã không còn nữa...

Ốc trú đông

Mùa đông, thời tiết đang rét đậm! Nhớ ngày xưa trời rét như thế này mà đi bắt ốc trú đông thì được nhiều lắm đấy.

Tết về nhà để tìm lại ký ức

Thấm thoát, con sắp 30… cái tuổi lưng lưng trưởng thành và nửa vời cô đơn. Chừng đấy, ngoài bộn bề công việc, ngoài chuyện phố - người đông chật, ngoài mối bận tâm lớn nhất của thanh xuân, ngoài tháng ngày con được sống là chính mình… con mong trở về nhà nhất!

Nghĩ vu vơ

Quê tôi ngày đấy còn nghèo, phải đến năm 94 mới có điện. Mỗi nhà trong xóm cũng bảo nhau cố gắng góp tiền đúc cột điện, kéo dây mua bóng đèn để thắp. Điện cũng chỉ lờ mờ lúc khỏe lúc yếu nhưng ai cũng vui.

Mùa đã chớm đông...

Dẫu đã được nghe dự báo thời tiết nhưng sáng nay thức giấc ta vẫn không thể nào không ngỡ ngàng, bất ngờ với không khí lạnh ùa về.

Món ngon từ... sung

Cuối hè, cây sung sau nhà sum xuê trái. Những chùm quả tròn xoe, trĩu trịt bám quanh thân cây từ gốc đến ngọn gợi sự no ấm, đủ đầy.