Làng nghề tương Bần Yên Nhân (phường Mỹ Hào, tỉnh Hưng Yên) từ lâu đã nức tiếng với thứ tương vàng óng, mang hương vị đậm đà đặc trưng của dải đất phù sa.
Hong nắng ngày xuân hóa ra không chỉ là hong quần áo, chăn màn mà còn là hong lại những ký ức, hong lên niềm tin và sự ấm áp trong mỗi con người.
Trong kho tàng ẩm thực truyền thống của người Sán Dìu, bánh Nghé là món bánh mộc mạc nhưng chứa đựng bản sắc văn hóa. Từ nguyên liệu giản dị của núi đồi, đến cách chế biến thủ công tỉ mỉ, bánh không chỉ là món ăn thường ngày, mà còn gắn bó với đời sống tâm linh và ký ức nhiều thế hệ.
Lặng lẽ dưới đại ngàn Chư Yang Sin, buôn Dơng Bắk là 'thánh địa' cuối cùng của dòng gốm cổ M'Nông, nơi đất sét được đánh thức bởi những đôi tay, không cần bàn xoay.
Trong đời sống của đồng bào vùng cao ở tỉnh Hà Giang cũ (nay là tỉnh Tuyên Quang), bếp lửa luôn hiện diện như một không gian sinh hoạt quen thuộc, gắn bó với từng nếp nhà sàn. Bếp không chỉ để nấu nướng, sưởi ấm, mà còn là trung tâm của ngôi nhà, nơi duy trì nhịp sống thường ngày của mỗi gia đình. Ngọn lửa cháy âm ỉ suốt bốn mùa, đỏ bền như mạch sống của núi rừng.
Trong đời sống của đồng bào vùng cao, không có hình ảnh nào vừa thân thuộc vừa linh thiêng như bếp lửa. Dù ở bản Tày giữa mênh mang sông nước Lô - Gâm, trên triền núi đá Đồng Văn của người Cờ Lao hay giữa mây mờ rẻo cao của người Mông, ngọn lửa ấy vẫn cháy âm ỉ, đỏ bền như mạch sống của núi rừng - sưởi ấm con người, gìn giữ văn hóa và gắn kết cộng đồng qua bao thế hệ.
Ngày nghỉ, mới đầu sáng đã nghe tiếng hàng xóm nói qua khe cửa: Cô nhờ khoảng sân trước nhà cháu nhé. Vâng, cô cứ tự nhiên. Nói xong, tôi tiếp tục vùi mình vào giấc ngủ. Khi nắng xuyên qua cửa sổ, tôi nhoài người nhìn ra trước nhà thấy những nong nia trắng một màu bột. Tôi nhớ là bà hàng xóm nói mượn khoảng sân trước nhà, thì ra để phơi bột.
Giữa dòng chảy mạnh mẽ của đời sống hiện đại, khi vật dụng công nghiệp ngày càng lấn sâu vào không gian sinh hoạt của đồng bào vùng cao, nghề đan lát truyền thống của người Mường đang đứng trước nhiều thách thức.
Trong mỗi nhóm Nùng đều có các nghề thủ công phù hợp với môi trường, điều kiện sinh sống của từng nhóm tộc người, nhóm Nùng An được công nhận là nhóm tộc người còn nắm giữ được nhiều nghề. Nghề thủ công truyền thống hiện tại đã, đang được bảo tồn và phát huy có hiệu quả, đóng góp đáng kể trong việc giảm nghèo, bảo tồn văn hóa truyền thống của dân tộc. Đặc biệt nghề, làng nghề còn là điểm đến của khách du lịch, thu hút sự quan tâm của các nhà nghiên cứu văn hóa, các nhà dân tộc học, tôn giáo học trong và ngoài nước. Nhóm Nùng An ở xã Quảng Uyên có cả một hệ thống các nghề, làng nghề thủ công truyền thống rất đặc sắc, riêng có.
Trong khuôn khổ Liên hoan Quốc tế Sân khấu Thử nghiệm lần thứ VI – 2025, 'Tấm Cám' của Nhà hát Múa rối Thăng Long xuất hiện như một 'vị khách đặc biệt' với tiếng nói riêng của nghệ thuật rối. Không nhiều tác phẩm vừa thuộc về ký ức của một thế hệ khán giả, vừa đủ sức hồi sinh trong hình hài mới để bước ra đấu trường quốc tế, chinh phục giới nghề và thu hút đông đảo người xem.
Một dự án nghệ thuật ca múa nhạc, trình diễn thị giác quy mô lớn, lấy cảm hứng từ kho tàng văn hóa của cộng đồng người Dao ở Sa Pa sắp được ra mắt vào tháng 11 tới.
Tháng 11.2025, Sa Pa sẽ trở thành điểm hẹn của những trải nghiệm nghệ thuật độc đáo, khi khán giả được hòa mình vào hai chương trình nghệ thuật đặc biệt: 'Thiêng' và 'Vũ điệu dưới trăng'.
Đồng Lương được sáp nhập từ 3 xã Đồng Lương, Điêu Lương và Yên Dưỡng. Với quyết tâm chính trị cao, ngay sau khi sáp nhập, Đảng bộ xã đã đề ra khâu đột phá cần thực hiện là: Đẩy mạnh phát triển nông nghiệp theo hướng sản xuất hàng hóa bền vững, huy động các nguồn lực đầu tư kết cấu hạ tầng kinh tế xã hội, xây dựng xã Đồng Lương mới đạt chuẩn nông thôn mới...
Về làng chài Phan Rí Cửa - một trong những xã đông dân cư nhất tỉnh Lâm Đồng, hỏi đến nghề đan rổ tre thì hầu như ai cũng biết. Dù đang dần mai một, nhưng nghề đan lát truyền thống này vẫn bền bỉ tồn tại cùng người dân nơi đây suốt hơn 100 năm.
Thời gian qua, hoạt động nghiên cứu, ứng dụng tiến bộ khoa học và công nghệ (KH&CN) trên địa bàn tỉnh Lào Cai đã có nhiều đổi mới. Nhiều kết quả nghiên cứu khoa học có đóng góp tích cực đến sự phát triển kinh tế - xã hội, góp phần cụ thể hóa Nghị quyết số 57 của Bộ Chính trị về đột phá phát triển khoa học, công nghệ, đổi mới sáng tạo và chuyển đổi số quốc gia.
Mô hình 'Trường học hạnh phúc gắn với văn hóa bản sắc dân tộc' trên địa bàn thành phố Sơn La đang được các trường mầm non triển khai hiệu quả, từng bước tạo môi trường học tập thân thiện, sinh động và đậm đà bản sắc dân tộc.
Cô giáo dạy văn cấp 2 của tôi đang thực hiện một cuộc 'chơi', một chuyến xuyên Việt, mà theo cô nói là, đầy ý nghĩa, bởi xuất phát từ Hà Nội 10 ngày trước, và dự kiến sẽ tới Tp.HCM sau khoảng gần 20 ngày, trùng với ngày thống nhất đất nước.
Hiện nay, vùng chè Tân Cương có hàng ngàn hộ dân trồng và chế biến các sản phẩm đặc sản từ cây chè, nhưng để sản xuất được trà đinh thì chỉ chiếm một phần rất nhỏ. Vì thế, trà đinh là dòng sản phẩm thượng hạng, tinh túy của trà Thái Nguyên.
Không cần đợi mai đào chúm chím, những nôn nao Tết của người xa quê khởi lên ngay từ lúc đọc những dòng thông báo của những hãng tàu xe bắt đầu mở bán vé Tết. Người ta chỉ thật sự thở phào khi biết trên chuyến xe hay chuyến bay về quê ăn Tết đã có chỗ cho mình.
Trải qua bao thăng trầm của thời gian, đồng bào dân tộc M'Nông tại buôn Dơng Bắk (xã Yang Tao, huyện Lắk, tỉnh Đắk Lắk) vẫn kiên trì gìn giữ nghề làm gốm thủ công hàng trăm năm tuổi.
Nghề làm gốm của người M'Nông ở Đắk Lắk vừa được đưa vào danh mục di sản văn hóa phi vật thể quốc gia.
Ngày cuối Thu, khi đi lướt qua chợ quê, tôi bắt gặp những bà, những chị bán từng rổ cốm thơm nồng nàn. Hương cốm thơm đã đưa tôi trở về với ký ức những ngày xa xưa. Ngày ấy, khu phố thị nhộn nhịp của gia đình tôi bây giờ vẫn là vùng đất vắng, trước cửa nhà có rất nhiều chân ruộng cấy lúa, trồng màu. Vào vụ mùa, người dân ở đây không chỉ cấy lúa tẻ mà còn cấy thêm một vài thửa ruộng lúa nếp để lấy gạo ăn Tết.
Tôi sinh ra từ làng, lớn lên cùng cánh đồng mỗi năm 2 vụ chính. Thuở ấu thơ, tôi và cánh đồng cùng đi qua những mùa mưa nắng, cùng đằm vị mồ hôi chát mặn của cha mẹ và niềm vui lan tỏa của những bữa cơm ngoài đồng.
Tiêu đề của tạp bút này tôi đặt tên 'cây trâm có trái' là muốn nói ngay đến câu đồng dao mà tuổi thơ gần như đứa trẻ nào của quê tôi cũng làu làu thuộc: 'Trời mưa lâm râm, cây trâm có trái, con gái có duyên, đồng tiền có lỗ...'. Cũng chẳng hiểu vì sao, cây trâm bây giờ không còn nhiều ngay cả ở vùng đồi trung du xứ Quảng quê tôi.
Có một cụ già người dân tộc Pa Cô tuổi 'thất thập cổ lai hy', nhưng vẫn dẻo dai lên núi bứt mây, đốn tre nứa; ngày ngày cần mẫn ngồi chẻ tre, đan gùi, đan nong nia. Nhiều người dân xã Hồng Thủy (A Lưới) gọi ông Hồ Xuân Bột là người cao tuổi 'đan bình yên' bằng sự chăm chỉ và tình yêu lao động, là tấm gương để con cháu noi theo.
Nghề đan gùi là truyền thống lâu đời của người M'Nông, một dân tộc thiểu số sống chủ yếu ở vùng Tây Nguyên Việt Nam. Gùi không chỉ là vật dụng hàng ngày mà còn mang giá trị văn hóa, tinh thần sâu sắc. Nghề đan gùi không chỉ đòi hỏi sự khéo léo và kiên nhẫn mà còn là sự kết hợp hài hòa giữa kinh nghiệm truyền thống và sự sáng tạo. Mỗi chiếc gùi là một tác phẩm nghệ thuật, thể hiện sự tinh tế và tâm huyết của người M'Nông.
Thời nhỏ ở quê, tôi rất mê con tằm. Cái 'con sâu' ăn lá dâu một cách ngon lành, rồi hóa thân một cách kỳ diệu.
Sự việc gần 3.500 ha khoai lang tại huyện Phú Thiện vào vụ thu hoạch bị rớt giá thảm đang nhận được sự quan tâm của dư luận… Nghĩ đến hàng vạn tấn khoai lang tồn đọng, người viết bỗng nhiên nhớ đến một món ăn dân dã làm từ khoai ở một số vùng quê xưa như... củ chà.
Những ngày còn đủ ba má, dẫu còn rất nhỏ nhưng tôi còn nhớ mùa tết rộn ràng bắt đầu từ đầu tháng Chạp.
Giàu - sang đi liền nhau. Giàu không hẳn dễ, khoe giàu không khó. Sang cần thời gian hơn cần tiền bạc. Sang, có được, nhiều khi từ sự chừng mực trong sự dùng.
Buôn Dơng Bắk là nơi duy nhất trên Tây Nguyên còn duy trì nghề làm gốm thủ công của người M'Nông. Đây cũng là niềm tự hào về nét đẹp văn hóa giàu bản sắc dân tộc.
Mùa xuân này bà Triệu Mùi Say đã 75 tuổi. Thời gian như bóng câu qua cửa, em bé người Dao ngày nào nay đã trở thành một bà lão. Câu chuyện của bà Say bắt đầu từ mùa xuân năm 1958, cách nay tròn 66 năm...
Đất Quảng Bình trước đây ở đâu cũng cát trắng chang chang, chỉ có trồng khoai lang chống đói là hợp. Bởi thế mà vùng quê này từng 'chết danh' với câu hát 'Quảng Bình… khoai khoai toàn khoai'. Nhưng giờ đây, khoai đã thành đặc sản theo chân du khách đi muôn nơi.
Vừa về đến đầu làng, bước chân thôi thúc tôi đến nhà em dẫu biết chẳng để làm gì nữa khi người ấy đã sang sông.
Tôi sinh ra và lớn lên từ làng, nơi có lũy tre xanh rì rào khăng khít, nơi ôm ấp tôi từ thuở ấu thơ đầu trần chân đất, nơi thật thà chất phác với ruộng đồng vàng hươm, đươc dòng kênh miệt mài tưới tắm...
Làng tôi bên sông Cầu. Đôi bờ tre xanh ngát la đà thả gió vào lênh lang sóng. Từ bến sông, tre nối nhau bao bọc quanh làng, len vào từng ngõ nhỏ. Trưa Hè, tre khỏa bóng lên mái tranh nghèo những chùm hoa nắng.
'Đặc sản' của làng cổ Gò Cỏ chính là nét hoang sơ gần như chưa nhuốm 'bụi trần'.
Sáng nay, lũ trẻ đến trường làng trên con đường bê tông mới đổ trước tết trong làn gió lành lạnh thoang thoảng hương xoan. Hai bên đường, những bông hoa xuyến chi bung nở đẹp mê đắm những tâm hồn non tơ… Phía cuối làng, hàng xoan cổ đã bung nở những chùm hoa thật đẹp tím ngát xen kẽ trong lộc nõn vừa nhú… Nhìn lũ trẻ giơ tay hứng 'trận mưa hoa' xen lẫn hơi sương trong làn gió phất phơ thật quyến rũ… làm tôi chạnh nhớ những mùa xoan của tuổi thơ xứ Mường…
Căn nhà nhỏ của nhà thơ Vũ Quần Phương ở tầng cao của một khu chung cư, ông mang về đó cả một không gian sống hoài niệm của mình, những bộ bàn ghế khảm trai, những sập gụ, tủ chè, kỷ vật... dù ông bảo nó không phù hợp lắm với không gian hiện đại. Nhưng ông là vậy, con người luôn tình cảm, ân tình với quá khứ. Và câu chuyện vào những ngày cuối năm cũng không tránh khỏi những hoài nhớ, ngậm ngùi...