Tôi chia xa phố núi thương yêu với dặm dài những nỗi nhớ, dặm dài những trảng xanh. Trong ký ức chưa xa, phố điệp trùng thông kim, ban trắng, bằng lăng tím, muồng vàng… cho tôi ngợp ngời nhung nhớ những thênh thang phóng khoáng mà hiền hòa của đất trời quê hương.
Lớp học quay mặt về hướng Tây. Buổi chiều, nắng rọi vào tận những dãy bàn ghế trong cùng. Những ngày oi ả, cô Thùy hiếm khi dám mở cửa, máy lạnh chạy hết công suất, vì thương tụi nhỏ bị mệt vì nóng bức.
Nói đến Hà Châu (Phú Bình) là nói đến vùng đất yên bình nằm ven sông Cầu, có cảnh sắc thiên nhiên thơ mộng và những giá trị văn hóa đặc sắc. Nơi đây có nhiều di tích lịch sử và danh lam thắng cảnh, như chùa Hà Châu (còn gọi là chùa Cả hay Cảm Ứng Tự), là một trong những ngôi chùa cổ kính với tấm bia đá quý, phản ánh lịch sử và văn hóa của vùng đất này.
Nhận được tấm hình đứa bạn ngày xưa gửi, bạn nhận ra khung vườn trường một thuở rưng rưng tím biếc. Tấm hình được chụp lại bằng điện thoại, từ bức ảnh in ra thuở nọ. Bởi dạo ấy, nào đã có điện thoại thông minh, nào có sẵn máy ảnh trong tay.
Tầm xuân đã trở thành cái tên rất quen thuộc với chúng ta, nằm lòng như mấy câu lục bát: 'Trèo lên cây bưởi hái hoa/Bước xuống vườn cà hái nụ tầm xuân/Nụ tầm xuân nở ra xanh biếc/Em có chồng anh tiếc lắm thay'.
Hàng ngàn du khách đã sững sờ khi tháng Ba này đi giữa những con đường đầy hoa ở A Lưới. Đường Ăm Mật hoa ban tưng bừng nở, như một thông điệp tinh khôi của tươi xuân. Đường Konh Khoai lộc non hai hàng cây bàng Đài Loan nhu nhú vàng. Nhìn lên đỉnh đồi, nơi có bảng tên 'A Lưới' to và đẹp, hoa sim nở như một câu chuyện cổ tích…
Nhớ thời xa xưa, khi cả năm chị em còn nhỏ sống cùng bố mẹ dưới căn nhà cũ, tối mùng Ba Tết, cả nhà quây quần bóc hộp mứt Tết.
Xuân về ăm ắp trong lá dong xanh mướt. Trong hồng phai nụ đào, trong ngồng cải vàng bừng sáng góc vườn ngọt thơm hương đất. Bao nhiêu sắc màu là bấy nhiêu dấu yêu náo nức, là nồng nàn màu tết, màu quê, màu của linh thiêng nguồn cội.
Từ xưa đến nay, thơ lục bát được coi là Quốc thi, là điệu hồn dân tộc của người Việt mà phổ biến - phổ cập nhất là lục bát ca dao, tục ngữ đến tác phẩm thi ca vĩ đại nhất là 'Truyện Kiều' của Đại thi hào Nguyễn Du gồm 3.254 câu thơ lục bát trường thiên viết cách đây 200 năm (từ năm 1805-1809).
Thu đến, những chùm ổi nhà nho nhỏ, xinh xắn được tôi chú ý trước nhất. Chưa thấy quả đâu nhưng chỉ cần nghe mùi thơm thanh thanh quyện vào trong gió là biết ngay trong tán lá xanh um tùm kia, thể nào cũng có chùm ổi vàng ươm, ngọt ngào đang tỏa hương.
Nhà thơ Hoa Mai viết chưa lâu nhưng chị đã dần khẳng định dấu ấn văn chương và định vị mình trong đời sống văn học thành phố Hồ Chí Minh và cả nước. Trước khi đến với thơ thiếu nhi, Hoa Mai đã công bố hàng loạt các tác phẩm thơ, tùy bút và tiểu thuyết để lại những ấn tượng đẹp trong lòng bạn đọc, bạn viết xa gần.
Tháng 5, sợi nắng đã đủ cứng cáp để vào hạ, bầu trời cũng không còn ảm đạm, khuất lấp bởi sương mờ, không gian chưa tới độ hầm hập nung rang nhưng cũng chẳng còn sự dễ chịu của tiết xuân. Tháng 5, mùa hạ đã vững chãi từng nhịp bước của nắng, của gió, của bình minh trong trẻo, của hương sắc các loài hoa, của hoàng hôn rực đỏ và có cả những cơn mưa rào đầu hạ thấm đẫm...
Trên khắp các con phố, đâu đâu cũng thấy những mầm non nhu nhú trên những cành cây khẳng khiu trơ trụi hay trên những cành xanh lá mới. Sự biến chuyển của thời tiết Hà Nội tạo nên sự kỳ diệu về sắc màu của cây cối.
Khi mới sáng sớm mà trời dày đặc sương và ngày nắng nóng lên đến cực điểm là Tây Nguyên chuẩn bị bước sang mùa mưa, mùa của xanh lúa, xanh nương, mùa thu hoạch của bao nhiêu sản vật dưới tán rừng...
1. Hơn một ký ức lãng đãng mà nồng nàn bởi mùa xuân đã chớm chín với khoảng trời thoang thoảng tím hương xoan quê nhà và cây gạo nhóm lửa giữa đồng sau đêm đom đóm thắp đèn tra hạt ca dao lấm tấm. Tôi nhớ, lại nhớ một sợi thơ vương vào tuổi học trò khi không còn ngây thơ lắm nữa. 'Đom đóm bay ra hoa gạo đỏ/ Mẹ ở nhà đã cất áo bông...'. Thi sĩ Hữu Thỉnh bắc nhịp cầu thương mẹ từ vết xích xe tăng vào chiến dịch như thế. Đàn đom đóm. Nhấp nháy. Hoa gạo. Thấp thỏm. Mẹ. Chiếc áo bông chần cũ kỹ mẹ mang suốt mùa đông giá lạnh nay mới được cởi ra phơi nắng để cất vào rương.
Tháng Ba hiện diện khi nàng Xuân còn bịn rịn chưa nỡ quay gót rời đi, ngoái nhìn vạt nắng đung đưa hửng lên vội vã thoảng trong vài ngày, xen kẽ mưa bụi tiếc nuối cầm tay cái rét rải buốt ngang trời.
'Mấy đứa nhỏ sắp về tết rồi, ông nhớ chăm bụi lưỡi long cho tốt nhen. Tụi nhỏ ghiền món đó lắm'. Bà Sáu vừa mở tờ lịch vừa nói vọng sang chồng. Cả 2 đứa con đều đi làm xa, năm chỉ về nhà vài dịp nên mỗi lần về là bà tranh thủ chiều ý con. Nhất là con bé Đăng, nó mê canh lưỡi long.
Những ngày cuối năm. Tôi trở về thăm thẻo đất quê đã nuôi tôi từ tấm bé. Lúc đi ngang triền đê, tôi dõi mắt nhìn xuống phía dưới bờ bãi, một màu vàng rực đập vào mắt. Gam màu vàng rất đỗi thân quen. Ký ức dội lại trong tôi thì thầm: Màu hoa cải! Màu hoa đã để lại trong tôi biết bao nhiêu kỷ niệm tươi đẹp.
Những ngày cuối năm. Tôi trở về thăm quê-nơi đã nuôi tôi từ tấm bé. Lúc đi ngang triền đê, tôi dõi mắt nhìn xuống phía dưới bờ bãi, một màu vàng rực hòa vào mắt. Gam màu vàng rất đỗi thân quen. Ký ức dội lại trong tôi thì thầm: Màu hoa cải! Màu hoa đã để lại trong tôi biết bao kỷ niệm tươi đẹp.
Mẹ sinh em giữa tháng Mười
Ngọn lửa ấy, ánh mắt ấy, cái lá ấy đã vô tình thành sợi tơ vô hình trói buộc hồn tôi theo năm tháng.
Những ngày tháng Tư, khi giọt xuân cuối cùng vừa rời đi, mùa hè phà hơi nóng ran rát lên khắp chốn. Trên phố, người đi đường vội vã kéo sụp mũ che, đeo lên đôi kính râm cản ánh sáng chói chang, nên không thấy được phía trên cao có cây sao đen đang len lén kết quả.
Không hiểu có phép lạ nào mà những cành bàng, cành gạo, cành xoan đang trơ trọi khẳng khiu tự dưng lại nhu nhú nảy ra những chồi, những lộc từ những mắt cây khô khốc ấy. Tự dưng những cây tưởng như hết nhựa ấy lại trở nên non tơ và mỡ màng trước màn mưa bụi giăng mờ trời đất của mùa Xuân?
Giữa thập niên 80 của thế kỷ trước, vùng giáp biên của Gia Lai vẫn âm u rừng, giao thông còn là đường đất. Việc đi lại đa phần là băng rừng. Cao điểm mùa mưa, hầu hết phương tiện vận chuyển đều khó vào được đến vùng sâu. 6 tháng mùa mưa, vùng biên luôn ở vào thế cô lập, cuộc sống của người dân gần như tự cấp tự túc.
Tôi trở về quê vào một ngày mùa hạ nắng nóng như nung. Thật trùng hợp khi tôi đang rảo bước dưới hàng phượng vỹ thì gặp lại người bạn thuở thiếu thời. Mắt chạm mắt, trong niềm vui vỡ òa khôn xiết, chúng tôi hét to tên của nhau rồi cùng nhau ôn lại những kỷ niệm dấu yêu dưới vòm phượng vỹ đỏ rực.
Tháng hai rời bước, bỏ lại sau lưng màn mưa phùn, gió bấc rét mướt, nhường chỗ cho vạt nắng tháng ba dịu ngọt, vàng tơ về trải dài khắp tận cùng mọi ngõ ngách.