Beta
Sự đối lập của Văn Mai Hương và LyLy sau khi đóng phim Trấn Thành

Cùng bước ra từ 'vũ trụ' điện ảnh của Trấn Thành, Văn Mai Hương và LyLy lại nhận về những phản hồi trái ngược.

Giêng hai về gần

Một năm được đánh dấu bằng bốn mùa, xuân hạ thu đông, bằng mười hai lần trăng tròn rồi trăng khuyết, bằng mười hai tháng theo nhịp tuần hoàn của đất trời. Trong mười hai tháng ấy, giêng hai luôn mang đến cho con người những cảm xúc đong đầy, cho sự khởi đầu một năm mới an lành, tươi đẹp.

Mùi cuối năm...

Tôi thường gọi đó là những thức mùi dồn tụ và lắng đọng giàu suy tưởng. Một dư vị ngọt ngào sau cuối mà không hư hao, dịu thương mà đầy luyến nhớ. Này là một vạt cỏ mọng đầy sương sớm, một ngọn nắng thơm len lén ban trưa, một lọn khói chiều quyện vòng tỏa bay trên chái bếp… Ta đã đi qua biết bao mùi vị thân thuộc là thế, mà sao trên nẻo về hôm nay cứ khắc khoải bên lòng.

Nẻo về tháng Tư

Bước chân trên dải biên cương một ngày tháng Tư nắng đượm, tôi thốt nhiên nhớ tới mấy câu thơ của Nguyễn Bình Phương: 'Những cột mốc vùng biên bóng trải xiêu xiêu/Dãy núi oằn lên từng nhịp thở'.

Một vùng văn hóa làng sông

Tôi có ông bạn mê nghiên cứu văn hóa ở Tuy Phước (Bình Định). Một bữa bạn nhắn 'ra tao chơi'. Thế là tôi tót lên xe đi Bình Định.

Uống mừng lúa mới - Tết Cả của người Mạ

Thường thì sau khi cót thóc đã được bịt chặt, nghĩa là vụ lúa đã thu hoạch xong, thóc đã mang về kho, người Mạ sẽ tổ chức nghi lễ uống mừng lúa mới để tạ ơn Yàng. Quy mô lễ to hay nhỏ, dài ngày hay ngắn ngày, tùy thuộc vào sản lượng thóc của vụ mùa đó nhiều hay ít.

Màu Giẻ Triêng ở biên giới Đăk Răng

Đó là một ngôi làng của đồng bào nơi ngã ba biên giới. Trong sắc màu Giẻ Triêng đậm đà như muôn thuở, người làng vẫn đăm đắm một nếp nhà gìn giữ trăm năm cho cộng đồng mình.

Hương đồng tháng năm

Những ngày này, cánh đồng quê tôi rộn ràng mùa thu hoạch. Trong ánh nắng rực vàng, những tấm vai gầy miệt mài khuân vác thành quả ngọt ngào sau tháng ngày dài tảo tần chăm sóc. Ngọn gió siêng năng quạt mát cho người, cho đất và cõng hương thơm bay khắp không gian làm cho đồng quê thêm phần quyến rũ.

Gương mặt thơ: Phan Mai Hương

Phan Mai Hương nguyên là cô giáo dạy văn của Trường THPT chuyên Hoàng Văn Thụ (tỉnh Hòa Bình), người Mường và là người 'bắn súng hai tay', sáng tác cả thơ lẫn văn xuôi, đã có hơn 10 đầu sách, hội viên Hội Nhà văn Việt Nam.

Du lịch...trà

Bây giờ lên Gia Lai, trong các điểm tham quan, có thêm 2 địa chỉ được khách du lịch ghi nhớ và tìm đến bằng được, ấy là Biển Hồ trà và vườn trà Bàu Cạn.

Gương mặt thơ: Phạm Hồng Oanh

Những năm 90 của thế kỷ trước, bất ngờ xuất hiện một bài lục bát trên thi đàn cả nước, được giải cuộc thi 'Tác phẩm tuổi xanh', lọt vào tuyển tập thơ lục bát Việt Nam.

Nghe tiếng ếch kêu từ lưng chừng giời

Tôi không ngoa đâu. Ở tầm 50 m cao thì cũng đáng gọi là lưng chừng giời lắm chứ. Nhớ ngày ở quê, chiếc diều của tôi đứt dây vướng vào ngọn tre, tôi hì hục trèo nửa buổi vẫn không sao lấy xuống được. Biết chuyện, bà tôi bảo 'mày leo lên lưng chừng giời thế, ngã gãy cổ con ạ. Mất cái này thì làm cái khác, tiếc gì'.

Dịu dàng hương mộc

Trong muôn trùng cung bậc cảm xúc của con người, mỗi loài hoa mỗi vẻ. Hồng kiêu sa, lộng lẫy khiến lòng say mê, lan cao quý khí tiết khiến ta trọng vị, tường vi cánh mỏng gợi niềm thương. Mộc quế hoa, dịu dàng sắc, nhẹ nhàng hương lại khơi lên bao nỗi bâng khuâng khó tả.

Tết quê xưa, dây dưa niềm nhớ...

Có những miền ký ức đi qua đời ta rồi dần bị xóa nhòa để thay thế bằng những giá trị mới. Vậy mà có hoài niệm cũ vẫn mãi hằn in trong tâm tưởng, cứ lay thức, níu gọi ta về, ám ảnh bằng những thương nhớ khôn nguôi. Như tôi, vẫn day dứt thương hoài vị tết hương xuân của những ngày xưa cũ...

Vạt nắng chiều thu

Trong nắng thu vàng, heo may tình tứ thêu thùa, dệt cho mùa một tấm áo gió mỏng, yêu kiều, cứ miên man trôi vào miền đa cảm...

Vương nắng dã quỳ

Chiều nơi miền sơn cước hun hút gió. Mưa bụi nhẹ tênh vương trên những cánh hoa dã quỳ vàng ruộm. Mây bàng bạc cuối chân trời. Dừng chân bên khóm hoa ươm màu nắng, bâng khuâng nhớ về năm tháng xa...

Ủ hương thu trong bàn tay

Nếu quả mùa hè có mùi thơm gắt gao nồng nã của nắng chói chang, thì quả mùa thu hương vị đằm sâu như chắt chiu từ sương, từ sự dịu ngọt của đất trời. Bởi vậy, bao giờ cũng thế, cầm quả chín mùa thu lên, ta chưa vội đưa lên miệng mà còn nâng niu nó để ủ chút hương trong lòng tay và hít hà mùi thanh nhẹ rất dễ chịu.

Họa sĩ Nguyễn Thái Cớ: 'Gọi mùa' bằng triển lãm tranh sơn mài

Không phải ngẫu nhiên mà họa sĩ Nguyễn Thái Cớ khai mạc triển lãm tranh sơn mài 'Gọi mùa' tại Hà Nội vào một ngày đầu thu tháng 8. Bởi nhịp điệu mùa luôn ngân lên trong tâm hồn anh những rung động tế vi.

Lộng lẫy đồng vàng

Ngày tháng Sáu, trời đã giữa hè. Nắng đến cạn sông cạn suối. Nghe con gái than thở qua điện thoại, mẹ thủng thẳng bảo, 'nếu ở phố ngột ngạt quá thì về quê ít bữa. Ở quê cũng nắng dữ chứ, nhưng là cái nắng rực rỡ của mùa vàng. Nắng mà vui!'.

Vẫy gọi mùa sang

Sáng Chủ nhật, bầu trời mờ đục, xam xám sắc chì, đây đó bảng lảng những áng mây phơn phớt lững lờ trôi phía trời Đông.

Thang âm của niềm tin đại ngàn

Thang âm của niềm tin đại ngàn đại ngàn Nắng khỏa tràn vào gió lời nồng nã. Con đường quầng bụi đỏ. Bọn trẻ trâu như sinh ra từ đất, lẫn vào đất, hồn nhiên

Những giai điệu gọi mùa

Sáng nay thức giấc, chợt giật mình nhận ra tháng Tư đã về, đem theo sự trắng trong tinh khôi của những bông hoa loa kèn chớm nở, như bàn tay của thiếu nữ đang nâng niu những tinh khiết, trong veo của đất trời, khiến ai đó như bước chậm lại giữa ngẩn ngơ mê đắm…

Ân tình tháng Ba với mẹ

Tháng ba, mưa Xuân rắc nhẹ. Những cây mạ cắm xuống đồng còn run rẩy. 'Tháng 3 ngày 8', tháng ba là ngày giáp hạt. Đó là khi lúa ngoài đồng đang đẻ nhánh, rau màu mùa lạnh đã tàn, cây trái ngoài vườn mới đang nhú nụ. Ruộng vườn làng quê như hoang hoải rộng dài. Dặm trường mẹ tới tháng ba mang theo túi trầu thêm nặng. Những trầu, những cau có từ thuở xa xưa đến bây giờ vẫn mới, vẫn tươi, vẫn nồng nàn, ấm cúng cho gương mặt mẹ hồng hào bớt đi những lo âu, khó nhọc...

Làm gì cũng gắng tròn vai

Cái gì mình không được tức là không phải của mình. Không phải của mình thì mình không cần phải tiếc...

Ngày xuân rong chơi cùng hoa lan

Chơi hoa lan đau đáu mong chờ một mẩu rễ xiu xíu, bóng bẩy mà nõn nà nhú ra cái đầu tròn mập mạp như con nhộng trong tổ kén.Ngày xuân rong chơi cùng hoa lan.

Tân Sơn xanh miền thương nhớ

Mới đó mà tôi đã gắn bó với xứ bazan này ngót 30 năm. Không hẳn đã dài lắm trong hành trình vô tận của thời gian, nhưng có lẽ cũng đủ lâu để kiểm chứng lòng mình với miền đất mà tôi đang nương náu.

Mùa thơm

Nếu thời gian có một hình dung rõ ràng, có lẽ tôi sẽ cất riêng mùa thu lại cho mình, giấu vào một chiếc túi, để khi nhung nhớ, lại có thể đem ra nhìn ngắm.

Níu lại khoảng trời thơ

Không hiểu sao hàng năm cứ vào những ngày tháng này tôi lại thấy nao nao. Đã đành sinh ra và lớn lên ở Hưng Yên, những tưởng mọi thứ tưởng đã quen thân thì sẽ cảm thấy bình thường, vậy mà khi đâu đây trong nắng dậy lên mùi nhãn chín là tôi lại thấy như lần đầu.

Mùa sen, mùa người

Giữa trưa hè nóng bức, thoang thoảng đâu đây một làn hương thơm dịu, lùa qua ngõ vắng. Ngỡ như có nàng thiếu nữ ngang qua, tôi ngước mắt nhìn vu vơ, và cảm nhận một mái tóc mềm ủ hương nhẹ lướt, hay có cô gái nào gội đầu vừa bung xõa làn tóc rối! Làn hương run khẽ, rồi len lỏi vào khứu giác khiến người ta bâng khuâng và thấy nhớ...

Vẻ đẹp người phụ nữ trong triển lãm 'The Nude 1' của 10 họa sĩ ở Hà Nội

Khai mạc ngày 1/4, triển lãm The Nude 1 của Nhóm The Nude với giới hạn 49 tác phẩm về vẻ đẹp của người phụ nữ được các họa sĩ khai thác dưới nhiều khía cạnh.

Đời thiên di theo mùa ong lấy mật

Cuộc sống của họ vui buồn và lang thang theo những đàn ong trên khắp các rẫy rừng cao nguyên. Họ là những con người du mục chăm những đàn ong di trú. Họ lang thang hết những vùng hoa này đến vùng hoa khác cùng đàn ong kiếm mật. Với họ, ong là cuộc sống, là niềm vui và cả nước mắt..

Mùa đoàn tụ

Cuối năm, tôi về với ngoại. Được ngồi giữa căn nhà quen thuộc, dường như ngay cả tiếng mối mọt gặm gỗ, tiếng cót két của chiếc sạp tre, tiếng dế gáy vang ngoài khung cửa đều âm thầm vọng lại những tiếng thương, tiếng nhớ.