Beta
Truyện ngắn: Bên kia sông

Mới lớp 5, thấp tè như cây nấm nó đã một hai đòi đi chăn bò. Chị Sáu mama tổng quản đàn bò nhà 5 con nghe mừng vấp té.

Tản văn Nguyễn Ngọc Tư: Kén sương mù

Cũng có lúc sương mù ngã bịnh. Nhàu nhĩ xám xịt nhưng nóng hầm hập. Bị phơi nhiễm gió Tây, thứ gió hiếu động thốc tung bùn đỏ khu khai thác quặng, khói bụi của nhà máy nhiệt điện, những xưởng nung vôi phía Cầu Xuôi, rồi gieo tẩm khắp nơi...

Những 'bà tiên, ông Bụt' của thú hoang

Không phép màu nào từ truyện cổ tích nhưng vẫn có những 'bà tiên, ông bụt' thật sự giữa Sài thành. Từ bà cụ nuôi đàn mèo hoang, người phụ nữ gắn bó với chim trời, đến những kiểm lâm viên ngày đêm giải cứu thú rừng… Tất cả đã làm nên câu chuyện nhân văn lay động về tình thương và trách nhiệm với thiên nhiên.

Muôn mặt rác

Một chuyện nhỏ, ban đầu được đăng trên facebook của một cá nhân, rồi một vài tờ báo lên tiếng, lại trở thành một việc không nhỏ, dẫu hành vi tưởng là nhỏ.

Cây mai vàng của bố

Bước chân về nhà đã 24 Tết, cây mai đầu cổng bỗng khiến tôi rưng rưng nước mắt. Những cây mai quanh xóm đã bung bông vàng rực từ lúc nào, mà cây mai của nhà vẫn gầy guộc những cành, những búp nụ rảnh rớt nở từ trên cao xuống mà bần thần nhớ bóng dáng cây mai ngày xưa.

Truyện ngắn Một người đáng ghét

Tôi nghe xong câu chuyện giữa chủ nhà và khách thì lẳng lặng cua xe, tôi muốn gặp 'người đáng ghét' đó ở một nơi khác, chỉ có hai đứa...

Nguyên Như và hành trình 'đứng trên mũi tự do tìm cội rễ mặt trời'

Ai đã từng đọc thơ Lê Ngọc Dũng (bút danh Nguyên Như) dễ gợi lên hình dung về một hồn thơ đã ở ngưỡng trung niên hoặc hơn thế. Và rồi sẽ lại thật bất ngờ khi biết rằng, tác giả của những câu thơ phá cách, trũng sâu trong trải nghiệm - chiêm nghiệm - khắc khoải - trăn trở là chàng trai trẻ chưa chạm ngưỡng 30 đã và đang nỗ lực không ngừng trên hành trình khai phá bản thân, khẳng định cá tính sáng tạo: 'Và chuyến thuyền cho những ngày sau/ mỗi lần căng buồm đều khác/ không còn ngồi trong khoang phòng lom lom cửa sổ/ anh đứng trên mũi tự do tìm cội rễ mặt trời'...

Đèn dầu của cha

Sau đám của cha, nhiều người khuyên tôi nên bỏ bớt đồ đạc của người đã khuất, làm mới không gian sống để không phải đối mặt với quá nhiều kỷ niệm buồn đau.

Một sự hâm mộ đến mức... không hề nhẹ

Như đã kể từ kỳ trước, ông 'Chồ Chồ' sau khi nhận ra tôi là nhà văn đồng tác giả bộ phim 'Cảnh sát hình sự' thì lấy làm thích thú và sau khi chúc tôi mấy li rượu thì đòi ôm tôi lâu lâu để về nhà cho vợ lấy hơi tôi. Sáng hôm sau, bọn tôi ăn sáng xong, chuẩn bị rời đi thì 'Chồ Chồ' đi xe máy xịn chở vợ trẻ xinh đến gặp.

Văn hóa - Nghệ thuật Tác giả - Tác phẩm Vào lớp một

TTH - Nhìn tôi bây giờ bạn khó mà hình dung được bộ dạng của tôi hồi nhỏ. Nghịch ngợm, hiếu động như một thằng con trai, đến nỗi mỗi lần nhắc lại ba mẹ tôi đều phải la làng.

Nhớ hương rau má

Phố chuyển mùa, trời đỏng đảnh mưa nắng đan xen. Chiều qua dầm mưa về muộn, người tôi gai gai, rồi lâm râm sốt. Nhìn quanh thấy rổ rau má, tôi bỗng thèm được húp xì xụp một tô cháo nóng để vã mồ hôi. Sau 30 phút, tôi có cho mình tô cháo rau má nghi ngút khói, dậy thơm mùi ký ức.

Sài Gòn, đâu có sao!

Ba chỉ mong tụi mình bớt dùng đến 3 chữ 'Đâu có sao!' để con vượt qua chính mình những lúc mình đang dễ dãi.

Món bánh căn của mẹ

Vào những ngày Đông mưa gió sụt sùi nhà tôi hay đúc bánh xèo.

Vườn sau bão

Khi cơn bão qua đi, còn lại là tình người...