Beta
Về một số từ láy: lơi lả, lời lẽ, lợt lạt, lù mù, lờ mờ

Trong chuyên mục Cà kê chuyện chữ nghĩa số trước, chúng tôi đã nêu ra bốn từ ghép bị Từ điển từ láy tiếng Việt nhận lầm là từ láy: đầm ấm, đầm đìa, đần đù, đầy đọa. Trong bài này chúng tôi tiếp tục phân tích nghĩa đẳng lập của 5 từ: lơi lả, lời lẽ, lợt lạt, lù mù, lờ mờ (phần để trong ngoặc kép sau số mục là nguyên văn của Từ điển từ láy tiếng Việt - Viện Ngôn ngữ - Hoàng Văn Hành chủ biên; phần xuống dòng là trao đổi của chúng tôi):

Truyện ngắn: Cậu học trò đặc biệt

Gia Bình, học sinh lớp tôi chủ nhiệm năm mới về trường huyện. Trước đó, tôi dạy trường tư thục ở thành phố được 5 năm.

Chị Tư

Nếu có người hỏi tôi: ngoài cha mẹ ra, người nào mà tôi yêu thương, kính trọng và gần gũi nhất trên đời, hẳn tôi sẽ không ngần ngại trả lời ngay: chị Tư!

Nắng mới trên bản Mông

Năm mới đến gần, miền đất rẻo cao Bắc Yên (Sơn La) như vùi mình trong giấc ngủ cùng giá lạnh, sương muối trải dài từ mặt cỏ, ôm lấy từng kẽ lá, tán cây. Những mái nhà pơ mu ẩn hiện trong làn sương sớm, mùi của đất, mùi của rừng, mùi của tán cây ngọn cỏ đang bật nẩy mầm quyện trong làn sương mờ ảo.

Cặp đôi khiếm thị của tôi

Tôi có cái duyên được đánh bạn với nhóm anh chị em tẩm quất khiếm thị hơn chục năm nay. Cuộc sống vui vẻ, hòa đồng mà giá cả rất phải chăng. Phương châm chung là phục vụ hết mình, khách là người nhà, không né tránh khách có điều gì khác biệt. Ai cũng được đón tiếp nhẹ nhàng, nhất là những người già yếu. Mà khách hàng đa số U60 đến cả U100. Tóm lại là êm thấm hòa đồng…

Chống quan liêu bàn giấy, xây dựng tác phong thâm nhập thực tế

Có nhiều anh em cho rằng, trong công việc có những cái làm có kết quả, nhưng có những việc thì thấy mình thiếu sáng tạo, đầu óc hình như han gỉ, chẳng có ý kiến gì mới, nhiều khi cũng phải chiếu lệ mà nêu ra ý kiến cho dưới thôi! Vì sao thế? Tôi cho rằng đây là vì quan liêu, không sát thực tế.

Hai câu chuyện về đất

Giữa tháng 9 năm 2022, một tin khiến không chỉ gia đình và bản thân tử tù Đặng Văn Hiến ở Đắk Nông vui mừng, mà rất nhiều người không liên quan cũng hết sức vui mừng là Chủ tịch nước đã quyết định ân giảm mức án cho Đặng Văn Hiến từ tử hình xuống tù chung thân. Cơ hội sống và trở về nhà được mở ra.

Những vệt nhớ tình cờ gặp

Cậu bạn đồng hương hẹn cà phê gửi vài chiếc bánh trung thu cho con. Bạn và tôi chung cảnh xa quê, sống ở Sài Gòn, cách chưa tới 10 cây số mà có khi bình thường cả năm không gặp vì ai bận việc nấy, nhưng gặp thì nhất định phải ngồi hàng tiếng dài để nhắc nhau từng kỷ niệm.

Thơ

Hoa gạo đang thắp sáng một góc trời, dường như là để báo hiệu Giêng hai sắp tàn, khép lại những ngày xuân đầy dịu ngọt: 'Tháng ba về đâu đó/ Bước chân em ngập ngừng/ Nhớ khói chiều lộng gió/ Bay lên đầy bâng khuâng'. Tháng Ba với những người đàn bà làm thơ càng thêm chất chứa nỗi niềm. Họ mãi đi tìm cho ra câu trả lời về kiếp hồng nhan và bao khát vọng về tình yêu hạnh phúc của mình giữa cuộc đời này bằng những tứ thơ mới lạ. Trần Nhã My cứ mong 'anh là cặp kính của em', cho nên 'bữa nào không anh/ em lù mù lờ mờ/ với đôi mắt mỏi/ mọi thứ xung quanh nhợt nhẽo, nhạt nhòa'. Còn Võ Thị Nhung lại 'thương phận đời quanh co như con dốc/ như cuộn lanh rối bời/ như khung cửi sương rơi' ở giữa 'chợ tình' khi đã làm dâu họ khác, không còn lối đi chung. Mỗi người một giọng điệu, một cách nói riêng để tỏ bày cảm xúc trước bao buồn vui của kiếp người.

Món quà của Sư Cả

Nghe tin Sư Cả bệnh nặng sắp viên tịch, tôi gác lại tất cả mọi công việc để trở lại chùa quê. Tháng Tư, những cơn mưa đầu mùa làm cho con đường đang khô bụi bỗng trở nên trơn trượt.

Mẹ không yên tâm cho con tự đi xe máy

Cháu đề xuất ý kiến là xin được tự lái xe máy (50 phân khối) đi học để mẹ đỡ vất vả đón đưa, nhưng mẹ không đồng ý.

Bông giấy trên các giải phân cách, cần trồng nhiều hơn!

Cây và công viên là mảng xanh không thể thiếu, chỉ số quan trọng xác định giá trị của các đô thị khắp thế giới. Các thành phố luôn nỗ lực phủ thêm, làm đẹp cả cảnh quan lẫn môi trường sống. Việt Nam cũng vậy. Nhưng nhiều nơi, chưa giàu nhưng cứ làm kiểu 'Con nhà lính, tính nhà quan'.

Cây 'tọa đăng' và Tết...

ĐBP - Ngày nhỏ ở quê, trong số 'gia bảo' ít ỏi và nghèo nàn của mẹ con tôi có một cây đèn dầu to. Mẹ gọi nó là đèn 'tọa đăng'. To lắm. Thân đèn không phải thủy tinh mà bằng thiếc (hay kẽm gì đó). Họng đèn cũng bằng thiếc, to gần ngang miệng chén nước, luồn sẵn chiếc tim bản rộng bề ngang cỡ tấc tây nếu không bị cuốn vòng. Họng to nên vặn cố định luôn vào bầu đèn chứ ít khi được mở rời. Cổng rót dầu được thiết kế riêng bên hông bầu đèn; rót xong có nắp đậy lại. Duy nhất cái bóng đèn (thông phong) chụp bên trên họng đèn là bằng thủy tinh; hình dạng đại để cũng như của các loại đèn dầu tầm trung. Khác cái nó to hơn nhiều; to đến mức tay thằng bé con tôi nắm lại, đưa lọt thỏm vào bên trong, ngọ nguậy vẫn còn dư chỗ! Cái bầu đèn 'khủng' nuốt dầu rất khiếp: mẹ mua lít dầu hỏa dành châm đèn hột vịt hàng tháng trời chưa hết; vậy nhưng cây 'tọa đăng' mỗi lần mở miệng châm là xem như 'đi' trọn lít dầu!

Ông bí thư chăm nhặt rác

Nhóm có 4 người đàn ông cỡ U.60, họ có thói quen vừa đi bộ tập thể dục vừa nhặt vỏ chai nước khoáng, chai nước ngọt trên đường đi qua, để gìn giữ vệ sinh chung.