Mỗi dịp Tết đến xuân về, với những người con đi làm ăn xa, việc về tết quê nội hay quê ngoại đôi khi trở thành một bài toán không lời giải trọn vẹn.
Tết phố thị không tất bật, rộn ràng như quê nhà, nhưng vẫn âm thầm hiện diện, như một mạch ngầm ký ức chảy qua thời gian, năm tháng. Và có lẽ, chính những nét xưa ấy đã làm nên một mùa xuân rất riêng trong lòng phố hôm nay.
Cuối năm, dường như ai cũng vội. Chỉ có tôi là thật chậm, bởi đang ngồi đợi mùa xuân.
Làng hoa đào Long Ân, phường Phú Thọ bước vào vụ Tết với gần 180 hộ tham gia sản xuất, nổi tiếng với thương hiệu đào thế, mang lại thu nhập hàng trăm triệu đồng mỗi năm. Không khí lao động khẩn trương với đào thế, đào gốc được chăm sóc, tạo dáng, vận chuyển tấp nập, báo hiệu một mùa Xuân rực rỡ.
Những ngày cuối năm, khi gió xuân bắt đầu khe khẽ len qua từng hàng cây, doanh trại Tiểu đoàn Tác chiến điện tử, Bộ Tham mưu Quân khu 9 cũng chuyển mình trong một nhịp điệu rất riêng. Không cần tiếng trống hội rộn ràng, mùa xuân nơi đây đến nhẹ nhàng qua sắc hoa đang dần khoe nụ, qua những bàn tay người lính lặng lẽ vun trồng và chăm sóc.
Những ngày cuối năm, đèo Ô Quy Hồ khoác lên mình sắc hồng dịu nhẹ của đào rừng nở sớm giữa mây sương. Sắc đào rừng nổi bật trên nền núi rừng xanh thẫm, khiến Ô Quy Hồ trở thành điểm dừng chân lý tưởng dịp cận Tết.
Triển lãm 'Chạm - Xuân gắn kết, Tết yêu thương' mang đến lát cắt dịu dàng của mùa xuân tại Bệnh viện 199 - nơi nghệ thuật trở thành điểm tựa tinh thần cho những hành trình hồi phục còn nhiều thử thách.
Mỗi độ Tết đến, khi sương mù còn vương nhẹ trên những triền núi, gió xuân khe khẽ lay động lòng người, các bản người Mông vùng cao Thanh Hóa lại bừng lên những gam màu rực rỡ. Đó là sắc màu của trang phục phụ nữ Mông, thứ ngôn ngữ thầm lặng kể câu chuyện về văn hóa, về đôi bàn tay, về mùa xuân đã ở lại nơi non cao từ bao đời.
Với nhiều người, bệnh viện từng là nơi gắn liền với nỗi ám ảnh và những nỗi sợ: sợ thủ tục rườm rà, sợ cảnh chờ đợi mệt mỏi, thậm chí sợ cả thái độ thiếu cảm thông trong những thời khắc mong manh nhất của đời người. Thế nhưng, cảm giác ấy đang dần thay đổi bởi nhiều bệnh viện đã đổi mới cách chăm sóc người bệnh của đội ngũ thầy thuốc.
Những ngày đông, núi rừng như lắng lại trong cái lạnh sâu và tĩnh lặng, gió khe khẽ len qua từng mái nhà. Với đồng bào Mông, thời gian ấy không chỉ đất trời chuyển mùa, mà lòng người cũng bước vào những ngày đặc biệt: Mùa Tết, mùa của sum họp, của ký ức và cội nguồn văn hóa được gọi tên.
HNN - Sớm ngày đông, khi chiếc áo sương mù còn giăng giăng từ làng mạc đến cánh đồng, ba tôi đã thức dậy nhóm bếp. Bếp lửa hồng reo khe khẽ, từng đốm than rực đỏ thắp sáng và sưởi ấm cho cả gian nhà, xua cái lạnh giá tạm thời lùi ra bên ngoài hiên vắng.
Tôi nghe mà tim đập nhanh, vừa ngạc nhiên vừa mừng, chưa bao giờ tôi nghĩ bố mẹ chồng lại nói ra những lời như vậy.
Mẹ cầm trên tay chiếc chổi quét nhà nhưng lại cứ loay hoay đi tìm. Nhìn tôi, mẹ hỏi 'Con có thấy cây chổi quét nhà mẹ để chỗ nào không? Sao tìm mãi mà không thấy'. Tôi mỉm cười nhìn mẹ, nhẹ nhàng: 'Mẹ đang cầm trên tay cây chổi đó thôi!'. Mẹ ngẩn người, nhìn trên tay, cười xòa, rồi tự trách mình lú lẫn. Còn tôi, như có một cảm giác nhoi nhói khe khẽ nơi lồng ngực: hình như, mẹ đã bắt đầu quên…
Thơ của Nguyễn Văn Học
Tôi chuyển đến khu tập thể này vào những ngày đầu tháng 12. Phố xá ngoài kia vẫn ồn ã, mà nơi đây như thể lắng lại. Không khí trầm tĩnh của khu nhà như trạng thái của một người hoài niệm đang chầm chậm lần tay vào ký ức.
Trong nhịp sống hiện đại, xu hướng tìm về những giá trị ẩm thực an lành đang ngày càng được nhiều người lựa chọn. Ẩm thực chay vì thế trở thành điểm dừng lý tưởng cho những ai muốn chăm sóc sức khỏe, cân bằng tinh thần và thưởng thức sự tinh tế của món ăn thuần tự nhiên.
Ban đầu, chị Nguyễn Thu Lê (Hà Nội) thấy lạ khi chồng say mê nghe nhạc do AI sáng tác, ngày càng nói chuyện, hỏi han 'người bạn ảo' ấy nhiều hơn. Nhưng dần dần, chính chị cũng bị cuốn vào thế giới ấy, nơi những giai điệu khơi gợi cảm xúc rất thật…
Buổi chiều ở Chợ Giải, mây từ hồ Ba Bể cuộn theo gió núi, lững thững bay qua những mái nhà sàn như những dải lụa bạc. Làn khói bếp mỏng tan theo chiều gió, quyện vào tiếng tính khe khẽ ngân lên bên hiên gỗ. Ở khoảng sân đất nhỏ trước nhà sàn họ Hoàng là nơi Câu lạc bộ hát then đàn tính 'Mây núi Nàng Tiên' luyện tập. Mỗi nhịp đàn, mỗi câu hát mềm như nước suối dường như đánh thức cả thung lũng.
Hồi tôi học lớp Một, lớp Hai, gia đình vẫn ở trong căn nhà cấp bốn lợp mái tôn, tường quét vôi vàng đã loang theo bao mùa mưa nắng. Bố mẹ cơi nới thêm một gian buồng nhỏ cho đủ chỗ ngủ, còn tôi và bà nội thì nằm chung trên chiếc giường gỗ cũ kĩ kê ngay phòng khách. Trong những mảng ký ức mềm mại của tuổi thơ, ngày mới của tôi luôn bắt đầu từ chính nơi ấy - chiếc giường của bà, và mọi muộn phiền của ngày hôm qua dường như tan biến.
Tôi sinh ra trong một thành phố biết cười giữa thiếu thốn. Hà Nội của những năm ấy không rực rỡ, không ồn ào, không có đèn màu hay bảng quảng cáo, chỉ có những con phố phảng phất mùi khói than, mưa bụi và tiếng rao lanh lảnh trong sương sớm.
Triển lãm đang gây sốt tại Düsseldorf, Đức, nơi lịch sử, nghệ thuật và ký ức nhân loại được thổi hồn không bằng màu sắc hay âm thanh, mà bằng mùi hương - thứ ngôn ngữ vô hình nhưng đủ sức lay động những trang quá khứ tưởng như đã ngủ quên.
Sáng sớm, Samten Hills Dalat (thôn Kambite, xã Đơn Dương, tỉnh Lâm Đồng), sương phủ nhẹ như tấm lụa mỏng vắt ngang triền đồi. Mọi âm thanh thế tục dường như chậm lại, chỉ còn tiếng chim muông khe khẽ luồn qua rừng thông, như nhắc nhở con người nhớ về nhịp thở chậm rãi giữa thiên nhiên, đất trời.
Tháng 11 khẽ bước qua ngưỡng cửa, nhẹ nhàng như hơi thở của một buổi sáng mờ sương.
Một viên chức sau khi nghỉ hưu bèn gom góp tiền du lịch Dubai. Khi thăm khu bán đồ lưu niệm, ông vô tình sờ phải một cây đèn cổ, thế là thần đèn hiện ra:
Âm nhạc không chỉ mang lại niềm vui và giải trí, mà còn được các nhà khoa học xem như một liệu pháp tự nhiên giúp xoa dịu cơn đau. Ngày càng nhiều bằng chứng cho thấy những giai điệu quen thuộc có thể giúp người bệnh giảm cảm giác đau, thư giãn tinh thần và hồi phục nhanh hơn sau điều trị hoặc phẫu thuật.
Mùa gió mùa, Hà Nội không chỉ có những con phố lãng đãng sương mà còn níu chân du khách bằng hương vị ấm nồng từ 7 món ăn quen mà đặc trưng của mùa lạnh.
Hoàng vốn có thói quen thức khuya. Nhiều lần vợ phải nhắc, rằng nên đi ngủ sớm kẻo sáng mai lại không kịp chuyến xe đưa đón của công ty.
Tôi không phải là người hay dậy sớm. Những ngày trong tuần, tôi thường bắt đầu buổi sáng một cách vội vã, đánh thức con, lo bữa sáng qua loa, đưa con đến trường, rồi cuống quýt lao vào dòng xe cộ để tới chỗ làm. Có những ngày, tôi còn không nhớ rõ mình đã chào buổi sáng hay kịp nhìn khuôn mặt những người thân yêu hay chưa. Mọi thứ đều trôi tuột trong cơn gió hối hả như một sự lặp lại máy móc. Hiếm hoi có những sáng cuối tuần, khi nhịp sống lặng lại, khi tiếng chuông báo thức được phép nghỉ ngơi, tôi lại được gọi dậy sớm bằng tiếng chim ríu rít ngoài vườn. Tôi nhẹ chân bước ra khỏi giường, khe khẽ khép cửa để không đánh thức giấc ngủ êm ấm của chồng, con. Khi ấy, cả ngôi nhà vẫn còn đang chìm trong hơi thở dịu dàng của bình minh. Tôi ra vườn, nơi mỗi cành cây, ngọn cỏ dường như cũng vừa mới thức giấc sau một đêm dài.
Từ những buổi tối học hát dân ca Thái với bà, Tòng Văn Trường đã tìm thấy niềm vui, khát vọng nối dài mạch nguồn văn hóa dân tộc.