Mỗi lần thấy gió chướng lao xao ngoài ngõ là tôi biết khi đó xuân sắp về. Nhìn những cánh mai vàng bắt đầu chúm chím môi xinh, không dưng lòng chùng chình, bâng khuâng nhớ về gian bếp nhỏ của mẹ, ngày xuân những lọn khói chờn vờn bay lên trong sương sớm.
Trong ký ức của không ít người, tiếng rao 'Bánh mì Sài Gòn...' vẫn còn dư âm đâu đó.
Buổi sáng với chút giá lạnh ở thành phố phương Nam, bỗng nghe hai người phụ nữ nói với nhau về chuyện làm vài món ăn, trong tôi vỡ òa một miền ký ức xen lẫn với xôn xao tiếng vọng. Tết sắp đến bên thềm…
Mưa, nồm, ẩm ướt là 'đặc sản' của tiết đông xuân, những ngày nhớp nháp và buốt giá cứ quẩn quanh qua mấy tháng Giêng Hai.
Ra Giêng, dẫu lòng người đã mặc định sang xuân, đất trời năm nay không hiểu sao vẫn bịn rịn mãi với khúc giao mùa.
Tháng Chạp, đất trời đã hưng hửng vào xuân. Tối cuối tuần, tôi mở mạng xã hội lên xem, trên kênh thương mại điện tử, các nhà vườn đã bắt đầu bán hàng hoa chưng Tết. Để phục vụ 'thượng đế' của mình, mỗi năm, các nhà vườn cũng phải chịu khó tìm tòi để có những giống hoa lạ mắt, nhằm thu hút khách hàng. Thời buổi 'đi chợ online' bây giờ chỉ cần một thao tác lướt tay nhẹ nhàng là màn hình đã mở sang trang nhà vườn khác.
'Bao giờ cho đến ngày xưa', luôn là một khúc điệu, một câu tự vấn khi người ta quen với những ca từ thời nào đó xa lắm lấp lánh trên mi mắt, chỉ để ngắm nghía giọt mùa xuân đang lặng lẽ nảy mầm ở trên bầu trời, dưới mặt đất hay chính trong lòng người.
Giống như rất nhiều làng quê ở xứ Nghệ (gồm Nghệ An và Hà Tĩnh), ở quê tôi, những làn điệu ví, giặm vẫn đều đặn vang lên, không kể là ở những hội diễn văn nghệ mà còn ở những lúc nghỉ ngơi sau công việc. Những câu hát len lỏi trong tâm thức người Nghệ, trở thành nỗi nhớ khôn nguôi với những người xa quê.
Mỗi khi có chuyện không vui, nàng lại đi mua hoa. Nàng thích đi bộ ra khu chợ gần nhà. Gọi là 'gần', nhưng đến nơi thì mồ hôi cũng lấm tấm trên vầng trán. Mà kỳ thực, ra đến hàng hoa là nàng thấy tâm trạng tốt hơn. Cũng có thể do năng lượng tích cực từ sắc hoa tươi tắn, hoặc đi bộ giúp tinh thần thư thái hơn. Cả hai điều này đều được khoa học minh chứng hẳn hoi.
Giữa lúc những phát ngôn thiếu chuẩn mực, đùa cợt về giới tính của Negav liên tục bị đào lại, fan của HIEUTHUHAI, HURRYKNG lo lắng khi các thành viên chung tổ đội GERDNANG cũng bị kéo vào các bài thảo luận, tranh cãi trên MXH.
Tôi cứ tưởng đó là quà của chồng tặng mình. Có ai ngờ được...
'Vì tình hình thời tiết nên chuyến bay sẽ dời lại sau 3 giờ. Kính mong quý khách thông cảm. Xin lỗi quý khách vì sự bất tiện này'.
Ông xuất thân là bộ đội, tên thật là Đàm Xuân Nhiệm, sau khi xuất ngũ thì về làm ở Ban Tuyên giáo Tỉnh ủy Đồng Nai, nguyên Phó Chủ tịch Hội Văn học nghệ thuật tỉnh Đồng Nai, Tổng Biên tập Tạp chí Văn nghệ Đồng Nai.
Điều khiến cho mùa thu Hà Nội trở nên đặc biệt, chính là vì cái không khí dần trở nên mát mẻ sau một mùa hè oi ả là nét lãng mạn cũng tự dưng dâng lên nhiều hơn trong từng ngõ ngách... Chính những điều ấy mới làm cho Hà Nội vô cùng đặc biệt vào những lúc tháng 9 như thế này.
Cậu chưa nghĩ gì cũng không sao, cứ từ từ nghĩ, nghĩ xong thì gọi cho mình. Ngày trước là mình nghĩ chưa thông, hoàn cảnh nhà lại thế, sợ sẽ làm cậu vất vả. Nhưng giờ khác rồi, vất vả ấy mình gánh, thiếu thốn mình lo được, mình nhận ra, không có cậu mới là chuyện đáng sợ, đáng buồn nhất.
Không dưng mà tôi lại nhớ về khoảnh vườn nhỏ của bà tôi. Ở đó có một cây lê rất to đơn độc, sum suê cành lá. Xung quanh là những cây mác mật, cây vải, bụi chuối lá và một cây trám thân thẳng đứng. Những ngày ở quê thật tuyệt. Buổi sáng bắt đầu bằng tiếng con mèo mướp meo meo lanh lảnh trong sự tĩnh mịch của không gian. Trừ những ngày mùa đông, khoảnh vườn lung linh đốm nắng. Cái nắng ở quê sao mà đẹp quá, màu nắng dịu dàng mà rực rỡ. Nắng nhảy múa qua những vòm lá. Không phải trong nắng có sương mà trong sương có nắng.
Có những ngày va vào đâu cũng thấy mình lẻ loi đến tội nghiệp. Em lại xách xe lòng vòng ra phố. Hình như phố cũng hiểu mà dang rộng vòng tay vỗ về che chở, dẫn lối cho em men theo mà đến những cung đường đẹp đẽ ăm ắp thiên nhiên.
Tháng này đúng là tôi 'đen đủi' thật. Không dưng tự nhiên lại đụng trúng drama với họ hàng của mình. Biết là người ta vô lý đùng đùng nhưng vẫn phải nhịn các bác ạ.
Phú trở về nhà khi bóng chiều đã ngả vàng. Đèn đường bật sớm. Ở đầu hẻm, nồi bún riêu của bà cụ cũng cạn đáy, chắc chỉ còn đủ tô cuối dành cho Phú.