Tôi rất hiếm khi đi bộ trong công viên, dù nơi đó nằm ngay đối diện nơi tôi làm việc, chỉ cách một vài bước chân. Nhưng có một buổi chiều, khi ánh nắng nhạt nhòa dần sau những tán lá, lòng tôi trở nên trống rỗng, chìm đắm trong nỗi cô đơn. Tôi ngước nhìn ra ngoài, bất chợt thấy mùa thu đã về, phủ lên phố xá một màu bâng khuâng, trong cái se lạnh của heo may. Hương bàng chín ngọt ngào, lan tỏa theo gió, hòa quyện với mùi hoa sữa nồng nàn, khiến bước chân tôi rộn ràng, muốn đến gần hơn với thiên nhiên. Và rồi, tôi quyết định dạo bước trong công viên.
Với nhiều người, cảm nhận thu sang là mỗi sáng mai thức dậy thấy cái oi bức của mùa hè lùi xa thật rõ, gió mơn man, bầu trời biêng biếc, con đường với lá vàng rơi, và thêm nữa một chút heo may thoảng nhẹ trước hiên nhà. Nhưng hơn cả chính là hương thị chín...
'Lời yêu' là nhan đề bài thơ của tác giả Mai Mơ, xuất bản trên báo Lào Cai cuối tuần số 1000, ra ngày 24 tháng 8 năm 2024. Xin giới thiệu cùng bạn đọc!
Trên nhịp phách thời gian mê mải, có lẽ tín hiệu của mùa thu là rõ rệt hơn cả. Một buổi mai chớm lạnh đầy ngẫu cảm, một ngọn heo may tình tứ ngang qua, một mùi hương trái chín thoảng đưa đầy ý vị khắp vườn nhà... Chỉ chừng ấy thôi, ta cũng đủ nhận ra muôn nỗi xôn xao trong bảng lảng khúc giao mùa ngày sang thu.
Hà Nội cứ mỗi độ vào thu lại khiến con người ta có cảm giác xao xuyến, bâng khuâng bởi nét trong trẻo, tinh khôi của thời tiết giao mùa.
Thơ Phạm Thanh Phương mạnh về trữ tình hướng tới người trưởng thành hơn là thơ dành riêng cho trẻ em - một lĩnh vực đặc thù. Cũng giống như việc anh viết về tuổi thơ của chính bản thân hay hơn viết cho trẻ em hiện tại.
Trước đây đứa trẻ nhà quê nào cũng thuộc câu: 'Chuồn chuồn bay thấp trời mưa/ Bay cao trời nắng, bay vừa trời râm'. Cô giáo sinh vật giải thích, vì hấp thụ hơi nước trong không khí (tức sắp có mưa), cánh bị nặng nên chuồn không bay cao được. Vào đầu thu, tiết heo may, chuồn bay đầy trời, các cụ lo lắng nói: 'Tháng bảy heo may, chuồn chuồn bay thì bão'. Quả nhiên, một vài ngày sau bão về…
Đang mắt nhắm mắt mở, chợt nghe loáng thoáng trên bản tin thời tiết báo 'sáng nay Bắc Bộ trời trở rét' trong lòng anh cuộn lên bao tha thiết, bần thần. Chỉ tiếc nơi anh đang đặt chân dừng bước không có mùa Đông. Trời đất cứ chằn chặn vuông tròn hai mùa mưa nắng. Có lẽ trăm năm trước kể từ thời cha ông 'mang gươm đi mở cõi' đến bây giờ hầu như vẫn vậy. Mưa lê thê, dầm dề và nắng quyện một màu vàng như nhuộm mật. Nếu có chăng, cũng chỉ vài cơn gió lạc, vừa đủ chút heo may, se sẻ lạnh những buổi sớm tinh khôi hay chênh chao trong chiều biếc để 'gọi là' cho thấy dấu hiệu chuyển mùa...
Những người con xa xứ như tôi, mỗi lần nhớ về quê hương không thể không nhớ về Tết quê. Nỗi nhớ ấy như sâu hơn, đằm hơn, chất chứa tầng tầng lớp lớp còn bởi hương vị riêng của thứ rau quê kiểng mà cứ làm vương vấn thêm nỗi lòng của những đứa con xa nhà.
Những hình dung tình yêu/ Rối bời vầng trán nhỏ/ Cổ tay non non đeo vòng cỏ/ Nhìn nhau sóng sánh chân trời…
Này ban mai nắng/ lấp lối đông tàn/ mùa đơm màu cúc/ đêm rắc dấu cườm…
Nổi tiếng bởi độ thơm ngon và màu sắc đẹp, mật mía Tân Hương (huyện Tân Kỳ Nghệ An) được nhiều người tiêu dùng lựa chọn. Cận Tết là thời gian cao điểm, nên người dân làng nghề tất bật sản xuất phục vụ nhu cầu thị trường trong và ngoài tỉnh.
Đà Lạt mùa đông không chỉ có mây trắng bồng bềnh và cái lạnh đặc trưng mà còn có chuyện của nắng trên cao nguyên Lâm Viên xanh vút.
Thời chỉ cần ăn no, mặc ấm đã qua lâu, nhu cầu ăn ngon, mặc đẹp hiện là đòi hỏi chính đáng của người Hà thành.
Cánh đồng mùa vụ đi qua là 'cánh đồng' như đang phải 'phơi lưng lột xác', oằn chịu cái nắng nóng kinh người...
Ấy là mùa của những ngày đông chớm heo may, tạnh ráo, nắng nhẹ dần lên và cũng là mùa tràn dâng cảm xúc của những tay máy, tay bút...
Lạnh của mùa Đông đã ghé về trường tôi đôi lần. Bận bịu quá nên chẳng còn thời gian mà gian díu với từng cơn gió nhẹ, mà hẹn mà hò với heo may.
Hà Nội đang trong những ngày đầu đông. Đón cái lạnh đầu mùa, ta trong tâm trạng giật mình về thời gian 365 ngày trôi qua như bóng câu, vừa hoài niệm nuối tiếc về những chiếc lá thu chao nghiêng trong heo may mới hôm nào về ngang phố. Những tiếng lòng rất Hà Nội ấy, sẽ bâng khuâng vang lên trên những phím đàn, trong những thiết tha của người nghệ sĩ về 'Nỗi nhớ mùa thu' - cũng là tên chương trình hòa nhạc đặc biệt của Đài Hà Nội, như một thanh âm neo vào lòng người, khiến người ta gần nhau hơn trong nỗi nhớ, bớt đi những trống trải của mùa đông.
Ngày 23/11, khu vực Hà Nội vẫn giữ hình thái thời tiết như hôm nay, nhiều mây, ngày nắng nhẹ, đêm không mưa, nhiệt độ từ 20-27 độ, sáng và đêm trời rét. Độ ẩm phổ biến từ 66-93%.
Giám đốc Đài Khí tượng thủy văn Hà Tĩnh thông tin, hôm nay là ngày đầu tiên của tiết 'Tiểu Tuyết', cũng là ngày cuối cùng của đợt heo may đầu mùa đông.
Đầu tháng Chín ta, trời Sài Gòn rượi mát, dễ chịu hơn cái mát từ toa tàu có máy điều hòa tôi vừa rời khỏi. Chở tôi qua một đoạn đường ngắn, anh xe ôm bỗng dừng lại khi cơn mưa ập đến. 'Mấy rày chiều nào cũng mưa, tối lại cũng mưa' – anh nói khi lấy ra từ cốp xe hai áo mưa, đưa cho tôi một cái. Cơn mưa kéo dài chỉ hơn mười lăm phút, khi tôi xuống xe, khoảng 4 giờ chiều, trời trở lại mát lành, mây vẫn còn lổ chổ, chỉ có phía Tây là sáng rạng với những mảng trời xanh hừng sắc ráng vàng.
Tôi đứng giữa những triền đồi mải miết ngắm nhìn những cơn gió đuổi nhau trên khắp thung sâu. Không hiểu sao lòng tôi lại nôn nao thứ cảm xúc khó tả rồi tìm lý do để vui với tháng ngày có gió về ngang qua.
Tôi gặp 'Phố vợ cũ' của Thy Nguyên tình cờ trên Facebook. Bận lắm mà tôi vẫn phải day dứt đọc lại bài thơ này, và rồi không thể cầm lòng mà không viết gì đó về bài thơ lạ mà hay của Thy Nguyên. Trên thế gian phụ nữ khổ đau vì tình nhiều lắm. Các nữ sĩ hòa nước mắt làm thơ nhiều lắm. Vậy thơ đau của Thy Nguyên có gì khác mà phải băn khoăn mãi?
Xa quê, mỗi khi về vào lúc ánh hoàng hôn khuất sau dãy núi Sáng, tôi đứng lặng nhìn ngọn khói lam chiều vương trên mái cọ mỗi nhà, lại gợi nhớ bao hình ảnh thân thương miền trung du vào những ngày cuối thu - đầu đông của một thời chân đất.
Hà Nội được nhiều người ví là 'thành phố 12 mùa hoa' bởi mỗi khoảng thời gian trong năm đều có một loài hoa đặc trưng, như mùa xuân có hoa đào, hoa ban, mùa hạ có hoa loa kèn, hoa sen. Giai đoạn giao mùa từ thu sang đông là thời điểm cúc họa mi nở. Đi ngắm hoa, chụp ảnh cùng hoa dần trở thành một nét văn hóa trong đời sống tinh thần của người Hà Nội.
Đến Phúc Lương (Đại Từ) những ngày thu se sẽ heo may, đâu đâu chúng tôi cũng bắt gặp mùi cốm thơm phảng phất.
Cứ độ tháng 10, trên các con phố Hà Nội những chiếc xe đạp chở đầy hoa len lỏi khắp ngõ phố. Những cơn gió heo may gọi thu về nao nức khiến cho Hà Nội càng thêm quyến rũ. Nhưng mùa thu nay đi vắng, gió heo may giờ ở phương trời xa và mùa hè cứ như vẫn còn chùng chình nấn ná quanh ta.