Hơn nửa thế kỷ trước, vào khoảng thập niên 1950, tổ đình Hương Tích vô cùng hưng thịnh, Tăng Ni, Phật tử, các danh nho phát tâm về tham kinh vấn đạo rất đông. Không chỉ tại Phú Yên, các tỉnh Nam Trung Bộ và Cao Nguyên, nhiều người vì ngưỡng mộ vị Tổ khai sơn và uy tín của tổ đình Hương Tích mà phát tâm phụng sự.
Giữa vùng cát trắng Dinh Mười - nơi từng là chiến địa khốc liệt trong lịch sử dân tộc, chùa Cảnh Tiên (境僊寺) được hình thành vào thế kỷ XVII, như một biểu tượng của lòng từ bi và tinh thần hộ quốc an dân của Phật giáo Việt Nam.
Dưới lũy tre làng, khi mặt trời đã thôi gay gắt, ánh nắng muộn lùi dần khỏi những mái nhà thấp, gió từ cánh đồng thổi về mang theo mùi lúa non tháng Chạp, mùi phù sa ủ lâu trong đất, ngọt lành như hơi thở của làng quê.
Nhân tài trọng danh hơn trọng thực, không đòi hỏi đãi ngộ xa hoa, nhưng họ cần được nhìn thấy, được tin dùng và được bảo vệ. Dụng nhân chính là dụng tâm. Đối đãi không phải bằng ngôn từ hay lễ nghĩa, mà bằng trao quyền tự chủ trong sáng tạo và quản lý.
Giáo dục và kiến tạo một nền giáo dục vì con người và vì dân tộc là một vấn đề có ý nghĩa cốt tử đối với đất nước, mệnh hệ đối với mỗi gia đình và quyết định sự thành bại đối với toàn xã hội, cả hiện tại và tương lai.
Ngày 4/4 (tức ngày 7/3 âm lịch), Đảng ủy, Ủy ban nhân dân, Ủy ban Mặt trận Tổ quốc phường Hàng Gai, quận Hoàn Kiếm, Hà Nội tổ chức Lễ hội kỷ niệm 981 năm ngày sinh của Hoàng thái hậu-Nguyên phi Ỷ Lan và kỷ niệm 30 năm đình Yên Thái được công nhận là di tích lịch sử-văn hóa cấp quốc gia.
Dương Kỳ Anh làm thơ từ đã lâu, từ phần thơ học trò in chung với Trần Đăng Khoa và Cẩm Thơ đến nay đã qua mấy chục năm sáng tạo. Rất may con người 'báo chí' không lấn át được con người thơ của ông.
1. 'Bộ sách những tác phẩm khảo cứu' (NXB Trẻ, 2-2025) của tác giả Nguyễn Văn Hầu gồm 6 cuốn, với các tựa sách: Lễ Thành Hầu Nguyễn Hữu Cảnh; Bản ngã người Việt; Việt Nam tam giáo sử đại cương; Việt sử kinh nghiệm; Thoại Ngọc Hầu và những cuộc khai phá miền Hậu Giang; Nửa tháng trong miền Thất Sơn.
Nhà thơ Văn Trọng Hùng quê ở Hoài Ân, Bình Định, nguyên là Giám đốc Sở Văn hóa-Thể thao và Du lịch tỉnh Bình Định, từng tham gia kháng chiến từ trước năm 1975.
Pháp mà mạt không phải là do chúng ta không giữ gìn nó mà chính vì chúng ta đã giữ gìn nó chặt chẽ quá, ôm ấp nó kỹ lưỡng quá... Vấn đề là thực hiện, thực hiện liên tục nguồn sinh hoạt Phật chất, chứ không phải là vấn đề cố thủ, bao bọc.
Ma khẩu nghiệp - Người tu thiền đời sau, phải thận trọng nghiêm nhặt. Bởi loại cuồng chướng này, chẳng những làm cho chúng ta chẳng kiệm ngôn, dưỡng đức, mà còn khiến cho tâm chúng ta tán động, lăng xăng.
Năm 1010, vua Lý Thái Tổ chọn Thắng Long là đất đế đô. Sau đó, các vương triều kế tiếp đã xây dựng hàng loạt các công trình, tiêu biểu như: Hoàng thành Thăng Long: qua các triều đại hưng phế, ngày nay còn vết tích là một đoạn tường thành, cửa Bắc môn, thềm điện Kính thiên và tầng tầng lớp lớp phế tich nằm trong lòng đất đang phát lộ qua thăm dò, khai quật.
Triển lãm giới thiệu đến công chúng hàng trăm trang tài liệu đặc sắc được lựa chọn từ khối Châu bản triều Nguyễn và nhiều hiện vật tiêu biểu.
Ngày 12/9 (nhằm ngày 28/7 âm lịch) Ban Quản lý di tích quốc gia đặc biệt tỉnh Gia Lai phối hợp Thị xã An Khê long trọng tổ chức lễ tưởng niệm 231 năm ngày mất của Hoàng đế Quang Trung (1792-2023) tại di tích An Khê trường (thị xã An Khê) thuộc quần thể di tích lịch sử quốc gia đặc biệt Tây Sơn Thượng đạo.
Sáng 12-9 (nhằm ngày 28-7 âm lịch) Ban Quản lý di tích quốc gia đặc biệt tỉnh Gia Lai phối hợp với Thị ủy-HĐND-UBND thị xã An Khê long trọng tổ chức lễ tưởng niệm 231 năm ngày mất của Hoàng đế Quang Trung (1792-2023) tại di tích An Khê trường (thị xã An Khê). Đây là năm thứ 2 Di tích lịch sử Tây Sơn Thượng đạo được Thủ tướng Chính phủ xếp hạng di tích quốc gia đặc biệt.
Làng La Chử được vinh danh là một trong những ngôi làng văn vật của đất Thần kinh. Đường thiên lý Bắc - Nam trước giờ đều chạy ngang, mang đến cho ngôi làng nhiều điều bất ngờ, thú vị. La Chử là một làng cổ, có lẽ được thành lập vào đời Trần không lâu sau khi Ngự sử trung tán Đoàn Nhữ Hài vào kinh lý năm 1307.
Nữ nhà thơ Tô Hằng Thanh, hội viên Hội VHNT tỉnh Khánh Hòa (SN 1956, năm 1972 là nghệ sĩ trong Đoàn Văn công Giải phóng Liên khu V) vừa ra mắt tập thơ 'Độc thoại với thiên nhiên' do NXB Hội Nhà văn ấn hành. Đây là tập thơ thứ 5 của chị.
TS. Nhị Lê - Nguyên Phó Tổng Biên tập Tạp chí Cộng sảnXuyên suốt lịch sử dựng nước và giữ nước, nhìn khắp các triều đại, thời nào biết quý trọng trí thức, quy tụ và phát huy được sức mạnh trí tuệ trong tầng lớp tinh hoa của dân tộc, triều đại ấy hưng thịnh. Trái thế tất là suy vong.
Đây là những thông tin hữu ích cho việc nghiên cứu lịch sử Việt Nam, lịch sử quan hệ Việt - Trung trong nhiều thế kỷ thời kỳ trung đại.
Chỉ trong một khoảng thời gian ngắn, văn đàn Việt Nam phải gánh chịu những mất mát quá lớn. Vừa tiễn biệt cây bút truyện ngắn xuất sắc Nguyễn Huy Thiệp, nhà thơ tài hoa Hoàng Nhuận Cầm và bây giờ lại đến tiểu thuyết gia Nguyễn Xuân Khánh (trong ảnh).
Khi một nhà văn đã thành danh với đề tài nào, họ thường bị đặt trong những đối sánh với các tác giả cùng chung cảm hứng hoặc ít nhất, trong nỗi kỳ vọng về một sự bứt phá, mới mẻ, khác biệt hơn so với chính mình trước đó. Trường hợp Nguyễn Trương Quý, người đã từng viết dăm sáu cuốn tản văn, khảo cứu văn hóa và đời sống thị dân Hà Nội, sự kỳ vọng có lẽ còn chạm ngưỡng áp lực khi anh vẫn kiên định đề tài tưởng như đã cạn kiệt góc nhìn và sự kiến giải ấy.
Lam Kinh ví như một bức tranh nhuốm màu cổ xưa lịch sử. Thế nhưng, 'cổ' không đi liền với 'cũ'; mà ngược lại, Lam Kinh hấp dẫn, cuốn hút và khiến con người ta chìm đắm trong một không gian tuyệt vời của 'khối kiến trúc xanh' tự nhiên, được 'dệt' từ những vạt rừng già cùng dòng sông Ngọc. Bao bọc ở giữa là hàng chục công trình kiến trúc - nghệ thuật, vừa đậm nét cung đình vừa mang nét dân gian của Lam Kinh.
Cha mẹ tôi đều là con út. Dựng được cái nhà tre vào những ngày mưa xối xả. Trên cái nền còn nồng ngái đất đồi, thi thoảng lại trồi lên một cái mầm khoai lang trắng bệch. Thương tình, chị gái lấy nước tưới, nhưng mẹ tôi bảo, mầm ấy nó đói ánh sáng chứ đâu có khát nước, mà mình thì lại cần bóng mát giữa miền gió Lào khô khốc này.