Giá dầu liên tục 'nhảy múa' khiến mỗi lần nổ máy vươn khơi của ngư dân giờ đây nặng trĩu những tính toán. Phía sau những con tàu rẽ sóng không chỉ là vị mặn của biển, mà là cuộc gồng mình của những chủ tàu. Đó là xoay xở từng đồng để giữ lấy cái nghề cha truyền con nối và quan trọng nhất là giữ chân những bạn thuyền đã gắn bó trên từng chuyến biển mưu sinh.
Không chờ đến các dự án tầm cỡ, 3 người bạn thân ở phường Đông Hà đã cùng nhau góp sức thực hiện giấc mơ về những bãi biển rợp bóng dừa. Dẫu mới chỉ là bước đi đầu tiên nhưng việc làm của họ đã và đang truyền cảm hứng cho nhiều người, khơi dậy tinh thần làm đẹp thêm cho biển quê hương.
Những ngày qua, giá xăng dầu tăng cao khiến hàng trăm tàu thuyền khu vực phía Đông tỉnh Lâm Đồng nằm bờ, không dám vươn khơi.
NSND Đàm Loan thắp lại tình yêu kịch nói tại Sân khấu Mới khi diễn vở kịch văn học và tặng vé cho sinh viên
Cũng chẳng cắt nghĩa được vì sao, có những mùi hương hằn sâu trong trí nhớ mà mỗi lần bắt gặp nó ở đâu đó, tôi lại thấy cái Tết của những năm thơ bé đang hiện ra trước mắt. Bất kể nơi đâu, bất kể lúc nào gặp lại, tôi đều thích gọi chúng bằng cái tên thân thương: Mùi của Tết.
Khi làn gió bấc đầu mùa khẽ chạm mặt sông Tiền, miền Tây bắt đầu trở mình trong tiết trời se lạnh. Cái lạnh rất nhẹ, vừa đủ để người ta nhận ra đất trời đã sang mùa khác. Giữa mênh mông nắng, mênh mông gió, làn khói bếp quê nhà bảng lảng bay lên từ những mái lá ven sông, quyện cùng giọng ai đó cất lên bài vọng cổ 'Lá trầu xanh'.
Những ngày cuối năm, khi Tết cận kề, quê xưa Thới An, Ô Môn (Cần Thơ) tràn ngập sắc hoa gòn. Hoa trắng tinh khôi hoặc vàng nhạt nở thành từng chùm lớn, tỏa hương thơm dịu nhẹ, đẹp đến xao xuyến lòng người. Gió bấc se lạnh thổi về, mang theo hương hoa gòn ngào ngạt lan tỏa khắp nơi. Trên con đường làng quen thuộc, những chùm hoa gòn đung đưa theo mỗi đợt gió, rồi từng cánh hoa khẽ rơi rụng lác đác dọc lối đi. Đâu đó, ong bướm vo ve dập dìu quanh nhụy hoa tìm mật ngọt. Khung cảnh bình yên ấy khiến lòng tôi lắng lại, ký ức êm đềm tuổi thơ bên Mẹ chợt ùa về.
Gió ngoài đồng đã hây hẩy nhảy nhót vào tận hiên nhà. Ðó là ngọn gió lạnh, dân gian gọi là gió bấc, cho ta biết tết Bính Ngọ sắp về.
Nhu cầu du lịch tăng mạnh sau mùa gió bấc khiến du lịch đảo Phú Quý nhanh chóng sôi động trở lại, trong khi chiều tàu từ đảo vào đất liền lại rơi vào cảnh trống khách.
Những ngày cuối năm, trên cây cầu Phong Châu mới bắc qua sông Hồng, hơi thở mùa xuân như lan tỏa trong từng nhịp gió. Nơi nhịp cầu ấy, ký ức đau thương đã lùi lại phía sau, nhường chỗ cho niềm tin, hy vọng và một mùa xuân mới đang về.
Sáng cuối năm dỡ nồi bánh tét, hái mấy giỏ mãng cầu, đu đủ chia khắp xóm, vạn thọ sẽ sáng bừng mỗi hiên nhà bằng cái sắc vàng xưa cũ và ấm áp.
Mỗi độ xuân về, Hà Nội như cô thiếu nữ mơ màng trong nhịp thở dịu dàng. Gió bấc hanh hao đã ở lại mùa cũ nhường chỗ cho những bụi mưa mỏng manh như rây bụi, đánh thức những mầm xanh còn e ấp.
Những sản phẩm của làng nghề trầm hương hiện nay không chỉ có giá trị kinh tế, mà còn mang giá trị tâm linh đặc biệt trong các dịp lễ tết và các nghi lễ truyền thống.
Quảng Trị không chỉ là một tên gọi hành chính, mà trước hết là một cảm thức về đất và người được gợi ra qua khí hậu, nhịp gió, sắc cát, mùi muối, qua những thói quen sống kết tinh từ hàng trăm năm đối diện với khắc nghiệt. Đây là vùng đất liền một dải, thở cùng một miền gió. Nếu đèo Ngang là nơi miền đất này bắt đầu chịu gió, thì sông Ô Lâu là nơi học cách lắng mình. Giữa hai mốc giới ấy, Quảng Trị hiển thị như một dải thân phận: Luôn bị thử thách bởi thiên nhiên, luôn đứng giữa những ranh giới lớn của lịch sử, địa lý và văn hóa.
Giai đoạn cuối năm, chuẩn bị Tết Nguyên đán hoạt động giao thương, đi lại của người dân khu vực biên giới gia tăng, kéo theo nguy cơ phát sinh các loại tội phạm. Trước tình hình đó, lực lượng vũ trang và các cơ quan chức năng liên quan tại xã Đình Phong tổ chức triển khai nhiều biện pháp đồng bộ trong quản lý, bảo vệ biên giới, giữ vững an ninh trật tự trên địa bàn.
Đã gần 20 năm trôi qua nhưng mùi khét lẹt của chiều 30 Tết năm ấy vẫn còn ám ảnh trong tôi như một vết sẹo vô hình
Trong ký ức của nhiều người Việt từng qua thời bao cấp, chiếc chăn chần bông là 'tài sản lớn' của mỗi gia đình. Những mùa đông mưa phùn, gió bấc, rét buốt cắt da, chăn bông đã ủ ấm qua bao mùa gian khó...
Tết xanh từ chiếc giỏ đi chợ của mẹ, từ bông hoa giấy thủ công, hay tận dụng vỏ trái cây làm mứt, ủ rau củ thừa thành phân hữu cơ...
Mỗi độ xuân về, khi gió bấc lùi xa, mưa phùn chạm nhẹ lên mái ngói thâm nâu và hương trầm lan trong từng ngõ nhỏ, Hà Nội lại khoác lên mình một sắc thái riêng vừa cổ kính, vừa rạng rỡ, vừa trầm lắng, lại vừa náo nức. Mùa xuân ở Hà Nội không chỉ là thời khắc chuyển mùa của đất trời, mà còn là cuộc chuyển mình trong lòng người, là nhịp điệu của truyền thống hòa cùng hơi thở đổi mới.
Một đêm cuối năm. Gió bấc len qua khe cửa, mang theo mùi ẩm của cơn mưa trái mùa. Thùy tỉnh giấc nhiều lần trong đêm, chập chờn giữa những cơn mơ không đầu không cuối.
Mùa lạnh kèm theo việc thay đổi nhiệt độ đột ngột, mưa phùn gió bấc dịp cận Tết khiến nhiều người tăng huyết áp. Phải làm gì khi huyết áp của người bệnh tăng vọt? Dấu hiệu nhận biết cơn tăng huyết áp cần đưa đi viện cấp cứu ngay.
Tết cận kề, mùa gió bấc ở vùng ven biển Lâm Đồng luôn dữ dội nhưng những chuyến tàu hàng vẫn rẽ sóng, hướng về 'đảo ngọc' Phú Quý, mang theo hương vị mùa xuân.
Giữa biển mênh mông, Hòn Cau (hay còn gọi Cù Lao Câu) được ví như một 'vương quốc đá' với nhiều hình thù khác lạ. Nhưng chính nơi tưởng như chỉ có nắng, gió và sóng dữ ấy, sự sống lại được chắt chiu, gìn giữ từng chút một.
Khi nhà nhà, người người đang đi mua sắm tết, thì trên tuyến đường sắt qua tỉnh Thanh Hóa, những nhân viên tuần đường, gác chắn của ngành đường sắt vẫn đang lặng lẽ ngày đêm duy trì chế độ trực 24/24, nhằm đảm bảo bình yên cho những chuyến tàu xuôi ngược ra Bắc, vào Nam, để những người con xa quê kịp về đón tết cùng gia đình và người thân.
Giữa nhịp sống hiện đại, khi nhiều phong tục Tết dần lùi vào ký ức, hình ảnh cây tre treo lá cờ Tổ quốc trước ngõ ở làng quê miền Bắc lại gợi lên một sự tiếp nối lặng lẽ mà bền bỉ. Từ cây nêu truyền thống đến lá cờ trên ngọn tre hôm nay là hành trình thích nghi của văn hóa, nơi tinh thần Tết không chỉ còn là câu chuyện của mỗi gia đình, mà gắn với ý thức cộng đồng và chủ quyền quốc gia hiện diện rất đời thường.
Những ngày cuối tháng Chạp, tôi trốn cái ồn ào của phố thị, ngược gió bấc tìm về các xã Thắng Lợi, Mễ Sở, Văn Giang (Hưng Yên).
Cả năm tất bật công việc nhưng hễ chạm vào ngưỡng cửa tháng chạp, gương mặt ba tôi lại trở nên bảng lảng một nỗi niềm khó tả.
Đã thành lệ thường, mỗi năm, vào dịp giáp Tết Nguyên đán, các mặt hàng hải sản tươi, hải sản chế biến ở Lâm Đồng lại được giá vì nhu cầu tiêu dùng cao.
Với lũ trẻ chúng tôi ngày ấy, Tết không bắt đầu bằng mâm cỗ, bánh keo hay tiếng pháo rộn ràng đêm giao thừa mà là từ chiếc áo hoa còn thơm mùi vải.
Khoảng cách xa đất liền cùng thời tiết bất ổn khiến chi phí chuyển viện cấp cứu từ Phú Quý lên đến hàng trăm triệu đồng. Vì vậy, đầu tư y tế tại chỗ để chăm sóc sức khỏe người dân được xem là giải pháp căn cơ.
Đầu tư y tế tại chỗ được xem là giải pháp lâu dài, bảo đảm 'thời gian vàng' cho người bệnh và tạo nền tảng cho sự phát triển bền vững của Đặc khu Phú Quý. Trong hành trình thiết lập và đầu tư y tế tại chỗ, bệnh viện Bạch Mai đã đồng hành cùng ngành y ở Đặc khu Phú Quý.
Khoảng cách địa lý, thời tiết khắc nghiệt và chi phí mỗi lần chuyển viện rất cao đang khiến việc cấp cứu cho người bệnh ở Đặc khu Phú Quý (Lâm Đồng) đối mặt với nhiều rào cản.
Tránh cảnh chen chúc ở Đà Lạt hay Phú Quốc dịp Tết, nhiều du khách rẽ hướng sang Phú Quý, Măng Đen. Tuy nhiên, những điểm đến yên bình cũng dần kín phòng trong kỳ nghỉ Tết kéo dài.
Giữa mùa gió bấc, rừng keo lá tràm Phan Thiết nở hoa vàng óng ven biển, tạo nên khung cảnh lãng mạn, yên bình, hấp dẫn du khách khám phá và lưu giữ khoảnh khắc.
Cuối năm, khi gió bấc thổi xơ xác hàng bàng trước ngõ và mùi khói bếp từ những ngôi nhà lân cận bắt đầu quện vào không khí, nhà tôi bỗng đón một vị khách không báo trước. Bà đến lặng lẽ như một cơn gió già, đứng rất lâu trước cổng, nhìn vào nhà tôi bằng ánh mắt vừa xa lạ vừa quen thân. Mãi đến khi mẹ tôi mời vào uống nước, bà mới cười, nụ cười hiền như tro nguội. Đó là NSND Bạch Phượng.
Những khi tiết đại hàn, nhiệt độ miền Bắc thường chỉ khoảng 8 - 9 độ C. Và vốn mang một bề dày truyền thống về ẩm thực theo mùa, Hà Nội luôn sẵn những món ăn vặt ấm nóng, xua tan cả mưa phùn gió bấc. Chè nóng là một ví dụ.
Nhớ những cái Tết xa quê của đời tôi gần 40 năm dù thì nghèo nhưng nhiều tình cảm, ấm áp và tràn đầy niềm tin, hy vọng…
Tháng Chạp trong tôi là nỗi nhớ niềm thương, nhớ ánh nắng óng ả phơi mình trên mái ngói thâm nâu, bừng sáng cả hiên nhà đang rộn ràng tiếng cười. Nhớ ruộng ngô với những bắp ngô đang căng tròn, mẩy hạt vàng ươm. Luống rau cải mẹ trồng ở triền đê đã lên ngồng, chực chờ sắp trổ bông vàng bên sông. Bóng mẹ lưng còng đang thu hoạch những luống rau vụ đông, chất lên đôi quang gánh, bóng liêu xiêu vào buổi chiều gió bấc thổi hun hút.
Trung bình mỗi ngày, một ngư dân cào được khoảng từ 100 đến 200 kg, và với giá thu mua 2.500-3.000 đồng/kg, thu nhập khoảng 250.000-500.000 đồng/ngày.
Tháng Chạp, khi gió bấc đổi hướng, thủy triều rút để lộ bãi cát thênh thang ở bãi sau Mũi Né cũng là mùa ngư dân cào chằng chằng mưu sinh.
Chiếc nùn rơm ngày đông, bếp lửa ấm của ngoại, mùi khói rơm thuở nào đã trở thành một miền thương nhớ, thao thiết mãi trong tôi, để rồi mỗi lần trở về, lại thấy mình được sưởi ấm, được yêu thương.
Tôi nhớ về tuổi thơ với những cơn gió rét, dù thế vẫn luôn ấm ấp với căn bếp lửa đỏ rực của má và vòng ôm thật ấm của ba mỗi khi đi làm về, để rồi ngóng chờ sự rực rỡ hân hoan của mùa xuân.