Trong số ít món đồ bà tôi mang theo từ quê lên thị xã, có một hòn đá nén dưa.
Mỗi độ xuân về, khi những cơn mưa phùn lất phất giăng mắc khắp không gian làng quê Bắc Bộ, trong tôi lại vọng lên một thứ âm thanh cũ kỹ mà thân thương - tiếng chèo. Không rõ tự bao giờ, tiếng trống chèo, tiếng nhị réo rắt, giọng hát ngân nga mộc mạc ấy đã trở thành một phần ký ức, nằm sâu trong miền hoài niệm, nơi thời gian dường như chảy chậm hơn, êm hơn.
Công việc kinh doanh đang suôn sẻ thì gặp sự cố vì những thay đổi trong cơ chế, vận hành. Càng gỡ càng rối và xuống dốc. Hậu thấy mình như lơ lửng giữa vách núi, không biết bấu víu vào đâu.
Nhà thằng Thêm giống như một ốc đảo bị lãng quên, lọt thỏm giữa những bức tường cao vút của các ngôi nhà hàng xóm vây bọc xung quanh. Muốn vào được nhà nó, từ quốc lộ bụi mù, phải rẽ trái vào một con đường đất chỉ vừa đủ 2 chiếc xe máy tránh nhau. Đi chừng năm chục mét lại rẽ chếch vào một cụm dân cư chật chội. Và rồi, nếu không để ý thật kỹ, hẳn chẳng ai nhận ra một lối nhỏ hẹp sát chân tường, nơi chỉ một chiếc xe đạp lọt qua cũng đã là chật vật. Đi hết lối nhỏ ấy mới tới được căn nhà của thằng Thêm.
Giữa không khí đầu năm, dòng tin nhắn ấy như một nhát dao cứa thẳng vào tim. Tôi bật khóc. Ngoài kia người ta sum vầy, còn tôi thì ngồi co ro với nỗi ân hận của chính mình.
Có một xứ Nghệ rất riêng trong những ngày Tết: Nơi con thuyền được tri ân như người bạn đời, nơi chữ nghĩa được nâng niu như lời nguyện cầu bình an. Những phong tục ấy như sợi lạt mềm, buộc chặt quá khứ vào hiện tại, khiến Tết mãi là bến đỗ ấm áp nhất của lòng người.
Chiều mùng 2 Tết, cái lạnh bất chợt ùa về trên phố xá, mang theo chút hanh hao của những ngày đầu năm. Khác với nhịp tấp nập nơi phố thị, vùng quê Chương Dương (Hà Nội) vẫn bình yên trong nốt trầm quen thuộc của Tết. Những mái ngói đỏ nằm kề bên gốc đa, giếng làng, những nhành phong lan đung đưa trước hiên nhà. Mùa xuân về ở đây như một bức tranh xưa - chậm rãi, thảnh thơi và đủ đầy.
Trong guồng quay của đời sống hiện đại, nồi bánh chưng bên bếp củi vẫn âm thầm tồn tại như một biểu tượng của Tết đoàn viên, nơi truyền thống được gìn giữ qua từng lớp lá dong, hạt nếp và đêm thức trắng canh lửa.
Câu chuyện của nữ sinh thu hút sự quan tâm lớn trên mạng xã hội.
Hòa trong không khí rộn ràng đón Tết Nguyên đán cổ truyền của dân tộc, Trường Mầm non Nam Tiến (xã Phú Xuyên, Hà Nội) đã tổ chức chương trình trải nghiệm 'Bé vui hội xuân 2026', mang đến sân chơi bổ ích giúp học sinh tìm hiểu phong tục Tết Việt và rèn luyện kỹ năng sống thông qua các hoạt động thực tế.
'Tôi ngồi nhặt nắng vá mùa đông/ Khâu mảnh hanh hao để ấm lòng...', những câu thơ rất đỗi dịu dàng, ấm áp và giàu tính hình tượng trong thi phẩm ' Nhặt nắng mùa đông' của tác giả Hàn Tương Thi bỗng gợi lên trong tôi ký ức về một mùa đông rất xa - nơi có những tia nắng mỏng manh nhưng đủ ấm để xoa dịu cái lạnh hanh hao của tiết trời.
Trống đánh thình thìnhTrống đập thình thìnhÔng Chánh, ông Phó ra đình thu cheo
Hơn 7 năm khoác ba lô vào Cà Mau, tôi vẫn nhớ như in buổi sớm đầu tiên khi những cơn gió mằn mặn từ biển Tây thổi qua vai áo. Trời đất nơi địa đầu cực Nam hôm ấy rộng đến mức khiến sĩ quan trẻ như tôi vừa háo hức, vừa choáng ngợp. Những hàng đước nghiêng mình theo con nước, những con đường xuyên rừng thẳng tắp, mái nhà thưa thớt chạy dọc bãi bồi - tất cả đều mới lạ, xa xôi. Nhưng rồi, bằng một cách rất tự nhiên, Cà Mau dần đi vào đời sống của tôi, thấm vào từng bước chân và trở thành một phần ký ức mà dù có qua bao năm tháng vẫn không thể phai mờ.
Những ngày cuối năm se lạnh, người qua lại trên các tuyến phố Hàng Mã, Phùng Hưng, Hàng Bông… cứ ngỡ ngàng khi bắt gặp hình ảnh rất lạ mà thực ra lại rất quen: vỉa hè thoáng đãng như thảnh thơi, nhàn nhã đón ngày mới. Mái che, mái vẩy từng khuất lấp cả một khoảng không phía trước các cửa hàng không còn hiện diện; những dãy bàn ghế từng tràn ra choán gần hết lối đi đã biến mất; hàng hóa không còn 'lấn sân' tràn xuống lòng đường... Người đi bộ lâu lắm rồi mới thực sự được… đi bộ trên vỉa hè một cách đúng nghĩa.
Dù đã mù cả hai mắt, vịt Hãn vẫn lanh lợi, chạy lon ton quanh sân, trở thành người bạn già gắn bó suốt 1/4 thế kỷ với người phụ nữ miền Tây nhân hậu.
Tháng mười trở mình nhẹ nhàng trong tiếng lá rơi thầm lặng và heo may khẽ khàng lướt qua những hàng cây cuối phố. Nắng hạ đã dịu hẳn đi, sóng sánh sóng sánh, đủ để gợi nhớ, đủ để xao lòng. Gió se sắt, trời xanh thẳm, và hương thu - thứ hương ngọt lành, mỏng mảnh mà quyến rũ - đang chín lựng giữa không gian của tháng mười an yên. Ấy là mùa thu đã về. Ấy là gió heo may đã về.
Chiều nay, tôi bất chợt ghé qua ngôi nhà cũ, nơi tôi đã từng gắn bó suốt những năm tháng tuổi thơ. Con đường dẫn vào nhà vẫn như xưa, chỉ có hàng cây ven đường cao hơn, những nhánh lá rậm rì vươn dài che lấp bầu trời. Cảm giác vừa quen, vừa lạ khiến bước chân tôi chậm lại. Cánh cổng sắt ngày nào giờ đây đã hoen gỉ, lớp sơn xanh cũ kỹ bong tróc từng mảng. Tôi đưa tay chạm nhẹ vào cánh cửa, ký ức chợt ùa về. Ngôi nhà này từng là cả thế giới của tôi, nơi tôi lớn lên với những buổi trưa hè êm đềm, những ngày mưa rả rích và cả những buổi tối quây quần bên ánh đèn dầu leo lắt.
Ở quê tôi, mỗi mùa đều có một mùi hương riêng. Mùa Xuân thơm hăng hắc mùi khói rơm rạ sau vụ Đông, mùa Hè nồng nàn hương nhãn chín, mùa Đông se lạnh và ngai ngái mùi đất ẩm. Nhưng có lẽ, mùa Thu là mùa khiến tôi nhớ nhất bởi mùi hương của trái thị. Mỗi lần có dịp về quê, đi qua cây thị ở đầu đình làng, tôi lại ngẩng lên nhìn tán lá xanh rì vẫn um tùm, như thể tuổi thơ tôi vẫn còn vẹn nguyên trong từng kẽ lá, từng nhánh cây già nua.
66 năm trôi qua kể từ khi ra mắt, bộ phim đầu tiên của điện ảnh cách mạng Việt Nam 'Chung một dòng sông' được ví như 'ngọn cờ đầu', mở màn cho các tác phẩm bất hủ ghi dấu một thời kỳ gian khó nhưng đầy hào hùng, oanh liệt của đất nước. Quảng Trị tự hào có vùng cát Bảo Ninh được lựa chọn làm bối cảnh cho bộ phim lịch sử này. Thời gian trôi qua nhưng ký ức về những ngày làm phim sơ khai, vất vả đó vẫn còn lưu giữ mãi trong ký ức của người ở lại.
Một chú chó Beagle tên Gạo Nếp hóa nhân viên văn phòng, 'cân' trọn nhiệm vụ đón tiếp đối tác, khiến ai chứng kiến cũng ngỡ ngàng vì loạt hành động tinh tế, chính xác đến khó tin.
Vợ khuyết tật tay chân, chồng mất khả năng sinh dục sau tai nạn, họ từng tuyệt vọng, cho đến khi con trai ra đời – khoảnh khắc khiến cả nhà vỡ òa trong nước mắt.
Từ trên đỉnh đèo Khau Phạ nhọn hoắt như cái sừng trời, men theo sợi chỉ ngoằn ngoèo bò từ trên cao xuống lũng sâu, ta sẽ rơi vào một thung lũng xinh xắn, êm đềm.
Là một người phụ nữ, không toan tính, không mưu cầu điều gì quá lớn, chỉ khát khao làm sạch mảnh vườn quê mình, gieo lại giống rau xưa, và để người nghèo cũng được ăn rau sạch như người giàu.
Chú hổ con tại một khu du lịch sinh thái ở Nghệ An đang 'gây bão mạng' nhờ những khoảnh khắc tương tác cực đáng yêu với con người.
Những hình ảnh được chia sẻ trên mạng xã hội cho thấy khoảnh khắc vui vẻ giữa ông Trump và con trai tỷ phú Musk khi di chuyển đến trực thăng Marine One đậu ở Nhà Trắng.
RHYDER khiến khán giả 'tròn xoe mắt' bởi tính cách hài hước, 'tẻn tẻn' vô cùng đáng yêu khi tham gia các chương trình truyền hình thực tế.
Tháng Giêng mang theo những cơn gió se lạnh còn sót lại của mùa đông, hòa vào chút nắng dịu dàng của mùa xuân. Ngay sau Tết, mẹ tôi đã vội vàng ra đồng.