HNN - Với nhiều người Huế, những vụ xô xát cả dưới nước lẫn trên bờ trong các giải đua ghe đã trở nên 'quen thuộc', đến mức còn truyền miệng câu nói: 'Không đánh nhau không phải đua ghe'. Nhưng vì sao, ở vùng đất vốn nổi tiếng hiền hòa lại xuất hiện những hành vi phản cảm, phi thể thao như vậy?
Ai cũng biết vi phạm nồng độ cồn sẽ bị xử phạt rất nặng, mức phạt đủ khiến nhiều người 'đau ví'. Thế nhưng theo thống kê, chỉ trong 9 ngày nghỉ Tết đã có hơn 26.000 trường hợp vi phạm bị ghi nhận.
Thị trấn vừa bị nhấn trong trận mưa lớn ban chiều. Đêm nay, trăng có lên không? Nguyệt không bận tâm.
Nhìn dấu tích cầu sắt Bình Lợi bắc qua sông Sài Gòn chợt nghĩ đến cầu Long Biên trên sông Hồng ở Hà Nội vì chúng cùng đã 123 tuổi, tôi hỏi một thiếu phụ Nam bộ: 'Trước sáp nhập, thành phố của em có bao nhiêu cầu? – Chừng hơn 1.000 cây, giờ thêm Bình Dương, Bà Rịa - Vũng Tàu, chắc em hết biết, cô cười. Nụ cười ấy tỏa nắng, nắng loang loáng chấp chới trên mặt sông nước khắp thành phố này.
Nhà văn Xuân Hùng tâm sự: 'Tôi trở lại Sư đoàn 10 năm 2011, khi đó tôi tốt nghiệp Khóa Viết văn của Trường Đại học Văn hóa - Nghệ thuật Quân đội và được phân công tác tại Ban Tuyên huấn Sư đoàn. Chẳng hiểu can cớ gì mà ở giữa đại ngàn Tây Nguyên, tôi lại 'nổi hứng' viết một mạch trong một đêm để hoàn thành vở kịch ngắn 'Giữa cơn giông biển', với đề tài về biển đảo Việt Nam'.
Ông Nha luôn tự hào về gia đình mình. Không chỉ có truyền thống hiếu học, đỗ đạt trong quá khứ, mà đến tận bây giờ con cháu ông vẫn thuộc tốp trên trong làng. Thì đấy thôi, ông có 5 người con trai thì 3 ở thủ đô, 1 ở trên tỉnh, người thì làm trong quân đội, người thì làm cán bộ văn hóa, người là doanh nhân, chỉ có anh con cả làm việc ở huyện, phụ giúp ông chuyện hương hỏa gia tiên.
Cơn mưa đêm qua vừa ngớt, phố thở nhẹ thênh trong làn gió dịu mát. Những con đường long não thoảng mùi nhựa cây với đám lá lục già hớn hở. Phố đã chuyển mùa.
Khi Phạm Thiên Ân với Bên trong vỏ kén vàng đoạt giải Giải Máy quay Vàng (tiếng Pháp: Caméra d'Or) dành cho phim đầu tay xuất sắc nhất ở Liên hoan phim Cannes lần thứ 76, nhiều khán giả đã bày tỏ niềm tự hào. Bởi, sau hơn 30 năm kể từ khi đạo diễn Trần Anh Hùng đoạt giải này với phim Mùi đu đủ xanh, một bộ phim nói tiếng Việt mới đạt được thành tích tương tự.
Phan Thái đến với văn chương qua bài thơ đầu tiên được đăng báo năm 1982 (Tạp chí Văn nghệ Quân đội) đó là bài 'Nhớ về những cánh rau rừng'. Kể từ đó ông viết thơ đều đặn hơn. Cho đến nay ông đã in 2 tập thơ: 'Về sông xưa', NXB Hội Nhà văn, 2011 và 'Quẩy nắng vào đêm', NXB Hội Nhà văn, 2012.
Vào mùa này, cứ chiều đến là tôi phải đi tránh nóng bởi căn phòng nhỏ thật oi bức. Hiếm có ở đâu nắng nhiều như vùng 'chảo lửa' này.
Kể cũng là cái sự lạ, thời 4.0 rồi, lại cũng chả phải cái người hoài cổ đến đận mê lú, vậy mà chả hiểu vì can cớ gì, hễ cứ tới tiết Đông chí là lại nhớ nôn nao nhớ đứng nhớ ngồi những cái Tết 'ngày xưa' nữa. Nhớ Tết 'ngày xưa' đương nhiên là nhớ tới 'Thịt mỡ, dưa hành, câu đối đỏ. Cây nêu, tràng pháo, bánh chưng xanh' rồi. Còn một nỗi nhớ nữa trong muôn vàn cái nhớ về Tết 'ngày xưa'. Cái thú chơi Tết.
Mới cuối tháng ba mà gió Lào đã thổi. Tôi vừa ngược chiều những cơn gió nóng ấy để đến nhà Hồ Thoong, con trai của Anh hùng Lực lượng vũ trang Nhân dân (LLVTND), đại úy Công an vũ trang Hồ Phòm ở bản Hà Vi, xã Dân Hóa, huyện Minh Hóa, Quảng Bình.
Để có tiền tiêu xài, 4 gã thanh niên mang theo súng nhựa, dao Thái, dao bầu không chế, đe dọa tính mạng, đòi tiền bảo kê của nhiều người dân mưu sinh bên lề phố bằng nghề buôn bán nhỏ lẻ
Vợ tôi không gọi, cũng chẳng nhắn nhe. Không lẽ nàng chẳng còn muốn thấy tôi nữa? Không lẽ những lời dọa dẫm của tôi chẳng còn khiến nàng lo lắng và sợ hãi? Và nếu điều đó là sự thật thì chẳng lẽ trong mắt nàng tôi chẳng còn có ý nghĩa gì?
Lần đầu tiên tôi biết đến Cha Lo là đầu tháng 5 năm 1974. Năm học đã kết thúc, bọn học trò chúng tôi sẽ được nghỉ hè. Và thế là một cuộc họp lớp vui vẻ diễn ra, cái chính và cũng là tiện thể lớp chúng tôi chia tay các cô giáo sinh của trường Đại học Sư phạm 1 Hà Nội về thực tập. Một cuộc họp chia tay 2 trong 1 diễn ra nhiều lưu luyến.
Người của mình ắt sẽ không đi, còn ai của người khác thì giữ mấy cũng có cách rời đi. Thế thì, đừng giữ họ, giữ mình đi. Giữ mình xinh tươi, giữ mình hạnh phúc, giữ mình tràn đầy sức sống. Có thế thì dù chuyện sau này có thế nào, đàn bà vẫn không phải khổ sở, đau lòng vì ai thêm nữa…
Chiều nay chị đón con. Thằng bé rụt rè: 'Con về với mẹ, mẹ có nuôi được con không?'. Chị biết ngay là chồng cũ và vợ mới của anh ta lại có chuyện gì không ổn.
Nguyễn Ngọc Quyền - nguyên Trưởng Đoàn nghệ thuật Tuồng Thanh Hóa vừa vinh dự được phong tặng danh hiệu Nghệ sĩ Nhân dân (NSND). Thành tích góp phần thuyết phục Hội đồng phong tặng danh hiệu chính là những ngày ông đem trống đồng đúc từ xứ Thanh quảng bá ra cả nước.
1. Căn bệnh lạ đổ bộ vào thành phố như một cơn bão. Một cơn bão đúng nghĩa. Chỉ trong vòng 3 giờ, cơn bão bệnh đã quật ngã gần 8 triệu dân trong thành phố này.