Khi được hỏi về một biểu tượng của thành Vinh, rất nhiều người có cùng câu trả lời: Thành cổ. Trải qua bao thiên biến của thời gian, những đổi thay của thời cuộc, Thành cổ vẫn giữ được vẻ đẹp cổ kính, trầm mặc giữa trái tim thành phố, trong trái tim của tất cả cư dân đô thị Vinh.
Buổi sáng mùa hè ở vườn quê, tôi căng mình để đón nhận không gian tinh khiết trong veo ùa vào khi mở toang cánh cửa sổ. Tôi ngửi được mùi thoang thoảng của hương cau; cau đang mùa ra hoa, từng chùm trăng trắng vàng vàng, tỏa mùi dìu dịu như mùi ly kem sữa, hít sâu vào lồng ngực nghe sảng khoái lạ lùng. Xa hơn chút nữa là mùi của đồng lúa chín, hương cốm mới thơm nhẹ nhàng, loáng thoáng qua khoang mũi... Mùi của ao sen đang vào mùa, nở những cánh hồng tươi để lộ cái nhụy vàng xinh xắn. Mùi của đồng nội thân quen, gần gũi…
Đời sống luôn đưa đến cho chúng ta cảm nhận, suy cảm. Thơ là một đời sống khác, soi chiếu, phản ánh lại đời sống thực, hay nói cách khác, thơ đi đến tận cùng đời sống thực để mở ra những đường biên vô tận. Đọc tập thơ Về miền hoa lộc vừng của nhà thơ Nguyễn Hữu Quyền ta thấy ở đó sự không cùng của suy tư và cảm xúc. Ở đó, người viết kiến tạo miền thơ của riêng mình bởi những khác lạ, độc đáo.
Tác phẩm 'Người đánh hòa trời' (Nhà xuất bản Nghệ An, quý 1/2020) gồm 45 tản truyện và một phụ lục là tác phẩm văn chương mới nhất của nhà thơ Vương Cường. Ở đó, nhà thơ của 'Canh chừng và lãng quên' đã trải hết tâm hồn mình, nỗi nhớ mặn lòng của mình để viết ra những ký ức nhung nhớ xưa.