'Ngày sinh của gió' của nhà thơ Hồ Sĩ Bình (hội viên Hội Nhà văn Việt Nam), một người Quảng Trị xa quê đang sống và làm việc tại đô thị bên sông Hàn là tập thơ từng đoạt giải thưởng của Hội Nhà văn TP. Đà Nẵng sau khi xuất bản chưa lâu.
Dịp 27-7 hàng năm, ở khắp nơi trên nước Việt đều tưởng nhớ về các Anh hùng liệt sĩ và những thương binh đã gửi lại chiến trường một phần xương máu cho độc lập và bình yên của Tổ quốc.
Mưa xối xả, nước dâng lên tràn bờ, lũ mỗi lúc một cao, xâm lấn từng lối đi, từng ngõ ngách của xóm nhỏ ven sông Cầu (T.P Thái Nguyên). Dòng sông hiền hòa ngày nào giờ đây cuộn mình, nuốt chửng những bụi cỏ, vạt tre, cuốn chúng trôi dạt trong dòng nước xiết.
Người đời tranh chấp, tranh đấu lẫn nhau vì nhiều nguyên nhân, chung quy quy cũng không ngoài danh và lợi. Người tu mà tranh chấp, nội bộ đấu đá lẫn nhau cũng không ngoài lợi và danh. Nói chính xác là, khi tâm chưa gột sạch phiền não thì chuyện gì cũng có thể xảy ra, với bất cứ hạng người nào.
Trong bộ sách 'Cho là nhận' của Đại sư Tinh Vân (Lê Minh Châu dịch), có viết: 'Đôi khi, mấu chốt của sự bình yên chính là buông bỏ. Ta không thể nắm giữ mãi hồi ức, nên phải buông đi, để cho nó trôi đi như một kỷ niệm đẹp'.
Thất bại trong hôn nhân không có nghĩa là thất bại trong cuộc sống.
Quá trình cấp cứu, các bác sĩ bệnh viện ở TPHCM phát hiện bé trai 5 tuổi có nhiều vết bầm bất thường trên người, ruột bị vỡ một đường dài và dập lách nặng nên trình báo công an.
Chia sẻ nguyên nhân bé trai bị chấn thương rất nặng cùng nhiều vết bầm bất thường trên người, ông ngoại cho biết, Q. bị té vì có thói quen ngủ đứng.
Nhìn mâm thức ăn đầy hương vị thơm ngon trước mắt, tôi còn hãnh diện với bạn bè. Nào ngờ khi nếm vào, ai cũng giật mình, có người vứt luôn cả đũa.
Ngày anh trai đưa bạn gái về ra mắt, gia đình tôi không ai nói với ai câu nào chỉ ngao ngán thở dài lặng lẽ nhìn cô gái diện chiếc váy ngắn cũn cỡn đang nắm chặt tay anh mình.
Tôi thật không ngờ, lần dậy vô tình lúc nửa đêm lại khiến tôi phát hiện ra sự thật động trời này.
Với những người phải xa quê, chắc hẳn ai cũng có chung tâm trạng mong ngóng thời điểm được về nhà đón Tết. Cứ đến độ trung tuần tháng Chạp là lòng dạ nôn nao, ánh mắt xa xăm trong nhiều buổi chiều tư lự chỉ nghĩ đến về quê. Chẳng phân biệt nơi ấy là nông thôn hay thành thị, chỉ cần biết ở nơi ấy có người thân đang ngóng đợi là nỗi nhớ lại da diết đến quặn lòng.
Tôi đang rất mệt mỏi với nhà chồng nhưng chưa biết làm cách nào để có thể chuyển ra ở riêng.
Ngày anh trai đưa bạn gái về ra mắt, gia đình tôi không ai nói với ai câu nào chỉ ngao ngán thở dài lặng lẽ nhìn cô gái diện chiếc váy ngắn cũn cỡn đang nắm chặt tay anh mình.
Vợ chồng tôi đều là người miền Bắc vào Nam lập nghiệp. Chúng tôi cùng làm tại một khu công nghiệp với mức lương tổng cộng khoảng trên chục triệu đồng mỗi tháng.
Tôi thật không ngờ, lần dậy vô tình lúc nửa đêm lại khiến tôi phát hiện ra sự thật động trời này.