Buổi sáng. Những ngọn gió nhẹ vừa đủ luồn qua hè nhà trong xóm của một ngôi làng đặc trưng xứ biển miền Trung. Quanh co đường ra bến sông, tôi thấy bỗng dưng quen thuộc.
Huế bị lụt. Cô em gái gửi vô mấy tấm hình nước lên gần ngang song cửa sổ. Thành Nội chìm khuất trong làn nước bạc. Chợt nhớ mấy câu trong bài thơ đăng trên tạp chí sông Hương tháng trước: 'Người Huế xa quê cầm giọng Huế trên tay. Đêm đất khách câu Nam Bình day dứt…' (Huế, điều còn lại – Trần Cao Duyên).
Tôi gọi Hà Huy Hoàng là 'nhà bình luận văn học' vì nguyên bản anh là nhà thơ, còn chính anh lại không dám ngộ nhận bản thân là nhà phê bình. Bởi thực chất trong hai tập 'Ngẫu cảm văn chương', mỗi trang viết Hà Huy Hoàng không phê gì cả, mà chủ yếu bàn luận.