Gia Cát Chiêm và Gia Cát Kiều từng được kỳ vọng thay Khổng Minh tiếp tục đại nghiệp, nhưng cả hai đều không đáp ứng được yêu cầu. Điều gì khiến họ thất bại?
Không chỉ là quân sư kiệt xuất, Gia Cát Lượng còn để lại lá thư minh triết, chứa đựng bài học sống động mà hậu thế mãi suy ngẫm.
Phật giáo Mật Tông, hay còn gọi là Kim Cương thừa (Vajrayana), là một nhánh của Phật giáo phát triển mạnh mẽ ở Tây Tạng, Mông Cổ, Nepal, Bhutan và một số khu vực của Ấn Độ.
Có từ thế kỷ 14, Bardo Thodol hay Tử Thư là một cuốn sách mang đậm tính triết học và tâm linh, phản ánh niềm tin của người Tây Tạng vào sự tồn tại của tâm thức sau cái chết và sự tái sinh.
Để lại một kế hoạch được cho là cuối cùng trong đời mình, Gia Cát Lượng quả thực không hổ danh là một mưu sĩ tài ba.
Theo các nhà nghiên cứu, người Ai Cập cổ đại thường được chôn cất cùng một số 'bảo bối' sau khi qua đời. Đó là: Tử thư, lưỡi vàng, tượng Shabti, tranh chân dung người chết...
Sách là thế giới vô biên của nhận thức và cảm thụ. Mỗi thời có nhu cầu đọc sách khác nhau, nhưng ở đâu sách cũng là điều kiện hàng đầu cho truyền thụ kiến thức và nuôi dưỡng tâm hồn. Sách nhắc mỗi người biết mình là ai, lan tỏa khát vọng và hơn tất cả, sách mang tới cho con người niềm vui hiểu biết và sự thôi thúc sáng tạo.
Rốt cuộc bức thư mà Gia Cát Lượng để lại cho con ông có nội dung gì?
Bộ Du lịch và Cổ vật Ai Cập mới công bố những hình ảnh về cuộn giấy cói Tử thư dài gần 16m. Đây là cổ vật quý hiếm của người Ai Cập cổ đại có niên đại khoảng 2.000 năm tuổi.
Đối với những người học Phật, hoặc có sự quan tâm đến kho tàng sách vở và thư tịch phong phú của Phật giáo, Tử thư Tây Tạng là cái tên khá quen thuộc. Tuy vậy, có lẽ không nhiều người trong chúng ta biết được về tiểu sử thú vị và dị thường của nó.
Sau hơn 100 năm, lần đầu tiên các chuyên gia đã tìm thấy cuốn 'Tử thư' đầy đủ của người Ai Cập cổ đại tại Saqqara. Cuộn giấy cói có chiều dài 16m và có niên đại hơn 2.000 tuổi.
Không chỉ là những truyện kể dân gian mang màu sắc huyền ảo, lý giải về quá trình tạo dựng và vận hành thế giới, thần thoại còn mang nhiều giá trị về pháp luật, đạo đức.
'Sách của người chết' rất nổi tiếng vì nó hướng dẫn người đã khuất, nhưng nó cũng có thể phục vụ các mục đích khác cho người Ai Cập cổ đại. .
Dấu tích lịch sử, kho tàng kiến thức của nền văn minh Ai Cập cổ đại được khắc ghi trên trang giấy papyrus, đơn sơ nhưng lại chẳng sợ vết thời gian.
Fan soi ra cả Ôn Khách Hành, Chu Tử Thư lẫn Thành Lĩnh đều sở hữu một đặc điểm chung mà không phải ai cũng có.
Cuốn tiểu thuyết đầu tay của 'bậc thầy truyện ngắn' George Saunders giống tác phẩm nghệ thuật dân gian về một nghĩa trang không hề yên tĩnh.
Amulet (bùa) là cách người Ai Cập gọi bất cứ đồ vật gì được đeo hoặc mang theo bên người nhằm mục đích bảo vệ hay đem lại may mắn. Vào thời cổ đại, các loại bùa của người Ai Cập thường có hình dạng giống tượng thần cỡ nhỏ.
Ai Cập sinh tử kỳ thư (Tử thư) là một loại tài liệu tôn giáo cổ tập hợp những bùa chú, phép thuật được đọc lên để giúp linh hồn người chết sang thế giới bên kia thông qua Duat và được viết bởi rất nhiều thầy tư tế suốt hàng trăm năm. Cho đến nay cuốn 'Tử thư' được mệnh danh là một trong những tài liệu bí ẩn bậc nhất mọi thời đại.
Với ý nghĩa là cuốn cẩm nang dẫn lối người chết tới thiên đường, tử thư Ai Cập được chôn theo quá trình ướp xác nói lên nhiều điều về đức tin của người cổ đại.
Sự tương phản giữa người phụ nữ thế kỷ 18 đọc sách và một cô cậu trẻ tuổi dán mắt vào điện thoại cho thấy những cách thức khác nhau chúng ta kiến tạo bản sắc thông qua việc đọc.
Với ý nghĩa là cuốn cẩm nang dẫn lối người chết tới thiên đường, tử thư Ai Cập được chôn theo quá trình ướp xác nói lên nhiều điều về đức tin của người cổ đại.