Cứ mỗi độ hoa mận nở trắng cao nguyên Mộc Châu, chúng tôi lại tìm về miền cổ tích ấy. Năm nào cũng vậy, bốn con người trên chiếc xe nhỏ, rong ruổi qua những con đèo uốn lượn, căng tràn sức sống mùa xuân của núi rừng, để đến nơi đất trời giao hòa. Nơi ấy như một món quà mà thiên nhiên ban tặng cho dải đất hình chữ S, mang tên Mộc Châu.
Tây Bắc – mảnh đất diệu kỳ với núi non hùng vĩ, những dòng suối, dòng sông thơ mộng uốn quanh những bản làng, những thửa ruộng bậc thang xếp hàng trên sườn núi, những ngôi nhà sàn thấp thoáng trong sương... Thiên nhiên, lịch sử và văn hóa nơi đây từ lâu đã trở thành nguồn cảm hứng bất tận cho nhiều thế hệ nhà văn, nhà thơ với những tác phẩm đặc sắc, khắc sâu dấu ấn trong văn học hiện đại.
Mùa xuân, trên mảnh đất 'Tây Tiến đoàn binh không mọc tóc' năm xưa, sương mù vẫn choàng khắp các đỉnh núi cao, che phủ những con đường ngoằn ngoèo, gấp khúc giữa đại ngàn. Sài Khao (Mường Lý, Mường Lát, Thanh Hóa) mơ màng, lãng đãng trong sương gợi lên bao hoài niệm và tưởng tượng.
Thường thì nơi nào ta thấy đẹp, là bởi vì nơi ấy có những kỷ niệm đẹp. Kỷ niệm đẹp bởi vì khắc khoải nhớ mong, vì lần đầu gặp gỡ, vì những bỡ ngỡ phút ban đầu, vì những tình bạn trong chiều muộn đẫm sương ẩm ướt, ta tìm vào quán nhà sàn và say trong hương rượu. Rồi vì nhớ vì mong mà ta nhiều lần tìm về nơi chốn cũ. Một cao nguyên trải rộng với những đồi hoa cải vàng, hoa cải trắng, rừng đào mùa xuân tươi thắm và những vườn hoa mơ, hoa mận tinh khôi. Một cao nguyên với đỉnh Pha Luông mà người trẻ hôm nay còn ngân nga một khúc thơ Tây Tiến khi thấm đẫm mồ hôi ở lưng chừng núi.
'Tây Tiến' ra đời như một bài ca bất tử về lòng yêu nước của những con người nặng một lời thề với nước non.
Mấy ngày nay chẳng hiểu sao lòng cứ xốn xang 'Nhớ về rừng núi nhớ chơi vơi'... tựa hồ như câu thơ mà nhà thơ Quang Dũng đã viết trong thi phẩm Tây Tiến. Ở nơi ấy có đủ núi cao, sông sâu và những câu chuyện dựng làng, dựng bản nhuốm màu sử thi của đồng bào các dân tộc anh em.