Để những đồng vốn ưu đãi đến đúng người, đúng nhu cầu và phát huy hiệu quả, có sự đóng góp thầm lặng nhưng quan trọng của các Tổ Tiết kiệm và vay vốn (TK&VV) - những 'cánh tay nối dài' bền bỉ của Ngân hàng Chính sách xã hội (NHCSXH) ở cơ sở…
Cái bể nước KTX Mễ Trì, cứ như tôi nghĩ bần thần, đáng được bảo tồn như thứ 'di sản vật thể' quý báu về nghèo đói và yêu thương của một thời.
Ở tuổi 86, GS, TS Nguyễn Trọng Chuẩn, Phó chủ tịch Hội Triết học Việt Nam, Tổng biên tập Tạp chí Nghiên cứu triết học vẫn khiến nhiều người khâm phục bởi tinh thần học tập suốt đời. Dù trong cơ thể mang 3 stent hỗ trợ tim mạch, mắt đã mờ, chân đã chậm, nhưng ngày nào ông cũng đọc và cập nhật kiến thức, công nghệ để không bị lạc hậu.
Phong trào văn nghệ cũng được phát triển sôi nổi. Một số xã thành lập được Đội văn nghệ. Một số đoàn văn công của Khu, tỉnh cũng được thành lập như: đoàn Chim Việt, Mạ Xanh, Lúa Vàng, Măng Tre... để đi biểu diễn lưu động. Chương trình biểu diễn thường gồm nhiều tiết mục, ca kịch, múa hát, tấu, ngâm thơ, còn có những ca khúc Cách mạng: Tiểu đoàn 307, Lên đàng, Chiến sĩ Việt Nam, Lá đỏ. Về múa, có những điệu múa: Sản xuất tự túc, Nam Bộ kháng chiến, Mùa đông binh sĩ... Về kịch, có những vở: Lòng dân, Cá về đâu (của Nguyễn Văn Xe); Nam Kỳ khởi nghĩa (của Hoàng Xuân Nhị), Người mặt cháy (của Khương Mễ), Đồng xanh máu đỏ (của Bảo Định Giang), Chiếc áo đêm trăng (kịch thơ của Nguyễn Bính)...
Dù không cầm súng chiến đấu nhưng những người như bà Huỳnh Kim Liên - tên thật của cô Ba Chỉ, phải đối mặt với hiểm nguy khi chiến đấu ngay trong 'sào huyệt' quân thù. Đất nước có 80 năm độc lập, 50 năm thống nhất, là công sức của hàng triệu người Việt Nam. Bà muốn giới trẻ hãy giữ gìn, phát huy để đất nước phát triển hơn...
Chương trình xóa nhà tạm, nhà dột nát trên địa bàn tỉnh đang chạm đến những ngày cuối cùng với kết quả gần như trọn vẹn: Hàng chục nghìn căn nhà kiên cố đã mọc lên, thay thế những mái lá liêu xiêu, vách đất mục nát.
Ông Hoàng Xuân Nhị, 88 tuổi, thôn Nậm Khương, xã Khuôn Lùng là Cựu chiến binh từng tham gia chiến đấu ở chiến trường Tây Nguyên trong kháng chiến chống Mỹ, khi ra quân ông trở về địa phương với cơ thể bị nhiễm chất độc hóa học, tỷ lệ thương tật 81%. Trong vài năm trở lại đây, tình trạng sức khỏe của ông ngày một yếu hơn, thường xuyên phải đi viện khiến cuộc sống gia đình trở nên khó khăn. Đặc biệt, ngôi nhà sàn 5 gian ông cùng các con sinh sống hơn nửa đời người xuống cấp trầm trọng, mùa mưa thì dột ướt, ngày nắng thì nóng bức đã ảnh hưởng rất lớn đến đời sống và sinh hoạt.
Từ thời thuộc địa đến những giai đoạn phát triển về sau, văn học Pháp ngữ của người gốc Việt có những đóng góp không nhỏ trong việc khẳng định bản sắc dân tộc, lưu giữ ký ức văn hóa và tái hiện hình ảnh Việt Nam qua nhiều góc nhìn đa chiều.
Vừa rời khỏi lớp Giáo khoa của Nha Giáo dục Nam Bộ đào tạo giáo viên cấp tốc 3 tháng ở vàm Rạch Ráng (do Tiến sĩ Hoàng Xuân Nhị, Giám đốc Nha Giáo dục Nam Bộ làm Hiệu trưởng), tôi được chú Nguyễn Tạo, Trưởng ty Giáo dục Bạc Liêu, giao nhận nhiệm vụ Hiệu trưởng Trường Tiểu học ấp Nhà Máy, xã Khánh Bình Tây (gồm lớp Nhì A, lớp Nhì B, lớp Ba, lớp Tư, có trên 150 học sinh hết thảy). Hôm đó là ngày lịch sử vẻ vang của đất nước.
Gần nửa thế kỷ hi sinh, cống hiến cho cách mạng giải phóng dân tộc và cho ngành y tế, dược sĩ Hồ Thu là niềm tự hào, là tấm gương sáng cho giới trí thức Việt Nam yêu nước.
Nhà văn Đại học Tổng hợp Hà Nội không chỉ là một danh hiệu mà còn là niềm tự hào của nhiều thế hệ thầy và trò nhà trường.
Anh Nhị thả nuôi 10.000 con ếch, sau 2 tháng tỷ lệ ếch sống đạt hơn 90% và tăng trưởng rất tốt. Người nông dân này đã có chia sẻ về cách chọn giống cũng như quá trình chăm sóc, nuôi dưỡng giống ếch Thái Lan để cho hiệu quả cao.
Tiến sĩ Toán học đầu tiên của Việt Nam sinh ngày 29/3/1918 tại Trung Lễ (nay là xã Lâm Trung Thủy, huyện Đức Thọ, Hà Tĩnh). Ông là một trong số những nhà khoa học tiêu biểu nhất của Việt Nam thế kỷ XX.
Sinh thời, Chủ tịch Hồ Chí Minh rất trọng dụng người tài, phát huy hiệu quả đức độ, tài năng của các nhân sĩ, trí thức tham gia cách mạng, kháng chiến và kiến thiết đất nước.
Nguyễn Túc - Ủy viên Đoàn Chủ tịch Ủy ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam. Chủ tịch Hồ Chí Minh - Bác Hồ kính yêu của nhân dân ta, anh hùng giải phóng dân tộc, danh nhân văn hóa thế giới, người sáng lập, lãnh đạo, rèn luyện Đảng ta, người khai sinh nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa; là kiến trúc sư và linh hồn của Mặt trận Dân tộc thống nhất Việt Nam. Được gặp Người là ước vọng, niềm vinh dự và nguồn hạnh phúc của mọi người Việt Nam và thật hạnh phúc khi tôi được là một trong số những người may mắn đó.
Lưỡng quốc Tiến sĩ Đỗ Văn Khang vừa tạm biệt cõi thế ở tuổi 90. Ông là thầy của nhiều thế hệ học trò Đại học Tổng hợp Hà Nội, nay là Đại học Quốc gia Hà Nội. Ông còn tham gia giảng dạy ở nhiều nơi và được nhiều học trò ấn tượng, quý mến.
Xã Yên Hồ, huyện Đức Thọ, Hà Tĩnh đời Trần gọi là Bà Hồ, sang đời Lê gọi là Bình Hồ. Tên Yên Hồ có từ đời Tây Sơn khi Quang Trung lên ngôi (1788) để tránh tên húy của ông, nên đổi Bình Hồ thành Yên Hồ. Cùng năm đó, làng Bình Yên đổi thành xã Thái Yên như ngày nay.
Tôi chỉ được học thầy Hoàng Như Mai một số tiết học về văn học Việt Nam cận-hiện đại và một chuyên đề về kịch tại Khoa Ngữ-Văn Đại học Tổng hợp vào những năm bảy mươi của thế kỷ trước. Tôi là học trò thật, nhưng thâm tâm, không dám nhận mình là trò vì các thầy lớn quá, là thầy của các bậc thầy mấy bậc.
Nói đến tài năng, người ta thường nhắc đến yếu tố bẩm sinh tức là năng khiếu và truyền thống gia đình, cùng với sự tự rèn luyện, học hỏi, bồi dưỡng kiến thức. Ở Trần Đình Ngôn – người được mệnh danh là 'vua chèo', hội tụ đủ những yếu tố này.
Được gặp Bác Hồ là ước vọng, niềm vinh dự lớn lao của mọi người Việt Nam yêu nước. Tôi là một trong số những người đó.
Năm 1966, tôi được gọi vào học Khoa Văn, Trường Đại học Tổng hợp Hà Nội. Khi đó, trường đã sơ tán lên huyện Đại Từ, tỉnh Thái Nguyên, và Khoa Văn của chúng tôi được đổi thành Khoa Ngữ - Văn bao gồm hai chuyên ngành riêng biệt gồm Văn học và Ngôn ngữ học, với 79 sinh viên. Chuyên ngành Ngôn ngữ của chúng tôi tuy vẫn nằm trong Khoa Văn, do thầy Hoàng Xuân Nhị làm chủ nhiệm, nhưng lại được tách ra thành một lớp học riêng với 15 sinh viên, trong đó có 5 bạn người dân tộc Tày - Nùng.
Giáo sư Vũ Khiêu là một nhà khoa học mẫn cán, nghiêm túc, nhưng lại có phong thái rất nghệ sĩ. Trong cuốn Anh hùng và nghệ sĩ, ông viết: 'Nhân dân ta vừa yêu anh hùng, vừa yêu nghệ sĩ'. Có một câu đối rất xác đáng về ông: 'Triết gia trong cách mạng/ Nghệ sĩ giữa anh hùng'.
GS Hoàng Xuân Nhị mất năm 1990, đến nay đã 31 năm. Hơn ba thập niên không phải là quá dài, song cũng đủ để nhìn lại những cống hiến của ông - một trí thức 'toàn đức, toàn tài', một con người 'khiêm nhường, giản dị, không màng chức tước, danh lợi'…
Nước Nga đến với tôi thật sớm và thân thương. Năm tôi mới mươi tuổi. Nước Nga - nói cho thật đúng, Liên Xô (1917-1991) - đến với tôi không tình cờ mà như một định mệnh. Định mệnh của một cậu bé nông thôn ở một ngôi làng bình thường với chùa cổ, tre xanh, cò trắng trên đồng, như hàng trăm làng khác.