Chênh chao, lắc lư - cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Buồn, tủi, uất – nhiều khi tôi thậm xưng nghĩ nỗi đau của mình còn hơn cuộc đời sáu mươi năm của một người bình thường nào đó.
Trước khi rời đi cùng các con, bà bảo hắn, có lẽ tôi đã sai về lộ trình cuộc đời mình, điểm đến không quan trọng bằng hành trình. Đích đến có thể giống nhau nhưng con đường đi là do chính ta lựa chọn. Con cái, gia đình chẳng bao giờ là khó khăn, thử thách cả. Đó là những người đồng hành một đoạn đường trên chuyến xe cuộc đời của mỗi chúng ta.
Cây táo đã đi vào huyền thoại đó vẫn còn sống, dù có tuổi đến 400 năm, trong vườn nhà Newton ở làng Woolsthorpe, gần thị trấn Grantham, cách Cambridge chừng 100 km về phía Bắc.
Trúc Thông 'lặng thầm trong suốt' như thơ mình. Tôi nghĩ thế khi đọc chầm chậm từ bài Cao Bằng (ở tập thứ 5 Mắt trong veo của anh) ngược lên tới tập thứ nhất, có trang anh 'xin làm con bò' chở trẻ thơ, để mắt mình được 'hiền hết nói'...