Cuộc thi viết Trà sữa cho tâm hồn với những bài dự thi dao động 500 chữ đã nhận được nhiều sự quan tâm và yêu mến của các bạn độc giả với hơn 3000 bài dự thi. Và sau đây là những bài viết xuất sắc nhất!
Lúc ấy gặp được cậu, tôi như muốn hét lên, trong lòng tôi dâng trào cảm xúc vui sướng như đóa hoa héo được tưới nước liền tươi tắn trở lại, như con nai chết khát bỗng tìm được nguồn nước.
Dù trăm vạn mùa hoa trên đời này có nở, tôi cũng không thể gặp lại N với nguyên vẹn hình hài xưa cũ. Dù tôi có đi đến bất kỳ nơi đâu trên quả đất này, cũng không có N của tôi ở đó.
Tuổi trẻ của tôi như một đóa hướng dương luôn hướng về Mặt Trời. Tôi năm ấy ngây ngô cho rằng, chúng tôi sẽ bên cạnh nhau tận sau này. Đến khi hướng dương kia héo đi dưới ánh Mặt Trời, tôi mới nhận ra, không gì là vĩnh cửu.
Năm ấy tôi mười bảy tuổi, là một đứa có tâm hồn ngây dại và chưa biết yêu là gì. Trong cái thanh xuân rực rỡ ấy lại xuất hiện hình bóng của cậu, một chàng trai cao to trắng còn thơm khiến tôi thương nhớ.
Thời gian không hề tàn nhẫn, nó giúp tớ nhận ra rằng, tớ không thể cứ ngồi mãi ở nơi vấp ngã, để chờ cậu chạy đến, cậu sẽ xuýt xoa, rồi kéo tớ đứng dậy. Tớ phải tự đứng dậy thôi, vì nơi này đã không còn cậu nữa.
Tôi nghe thấy tiếng ba gọi. Rồi tôi luồn qua dòng người để đến nơi phát ra tiếng gọi, tôi sợ tôi bị ảo giác. Cứ mỗi lần ông xuất hiện rồi biến mất, tôi sợ một lúc nào đó ông sẽ không gặp tôi nữa.
Nó không yêu Đà Nẵng vì một Bà Nà danh tiếng, nó thích Đà Nẵng ở cái sự giản dị vốn có. Đà Nẵng là nơi cho nó cảm giác người tốt luôn quanh mình.
Bà bảo: 'Chỉ cần nhìn theo chòm Bắc Đẩu, người đi lạc sẽ tìm được đường về nhà.' Đến tận bây giờ, tôi vẫn tin vào điều đó. Mỗi lần ngước nhìn bầu trời đêm, tôi đều tìm chòm sao ấy đầu tiên, như tìm một điều thân thuộc.
Tôi vẫn nhớ như in lần đầu khi G chầm chậm bước vào Indika. Lần đầu tiên có một chàng trai khiến tôi muốn hít hà mãi không thôi, vì cậu có mùi của mùa Xuân ấm áp.
Tôi thường xuyên thu mình trong thế giới riêng, xù lông khi bất kì ai đó có ý định 'xâm phạm lãnh thổ' của mình. Hình như tới ông trời cũng không chấp nhận nổi tôi như thế, nên đã gửi cậu xuống đây như người 'giải lời nguyền'.
Một phút thôi, Thời Gian à, chậm lại! Để tớ hứng niềm tin đan vào mơ ước. Để tớ gói hy vọng chặt vào niềm tin. Để tớ mang ngày mai đặt vào hy vọng. Để tớ ngày một tốt hơn và đi dần về phía trước.
Tôi thích một người. Cô ấy bên cạnh có rất nhiều người yêu thương che chở, tôi chỉ là giọt nước nhỏ trong đại dương, chỉ là người xa lạ không quan trọng lắm trong cuộc đời cô ấy. Tôi thích một người. Là đơn phương.
Nó thường xuyên gõ vào tai tôi những âm thanh to nhỏ. Nó bảo tôi không đủ tốt. Nó bảo không phải nỗ lực nào cũng được đền đáp. Chẳng biết là đúng hay sai, nhưng tôi tập cho mình một lối suy nghĩ mới, để nó biến mất.
Những mối tình năm chúng ta mười sáu, mười bảy, rất nhiều người đã không thể cùng nhau đi đến cuối con đường. Tôi cũng thế. Mà em cũng thế.
Kèn hồng thường nở rộ vào tháng Tư như chiếc ô lãng mạng bao lấy từng mảng đường bê tông của thành phố. Kèn hồng mùa này rợp cả một góc trời. Tôi muốn quan sát chúng thật kĩ bằng mắt và lưu giữ vào trái tim như một kí ức đẹp đẽ về mảnh đất tôi đã gắn bó suốt 4 năm vừa qua.
Cậu đã từng là bảng màu mùa Hè của tôi. Cậu là ánh tím bằng lăng dịu dàng như lời tỏ tình đầu tiên. Cậu là sắc trắng tán sấu đầu mùa chứng kiến nụ hôn đầu. Cậu là sắc hồng chùm ti-gôn, loài hoa có hình như tim vỡ.
Tôi học cách thích những cơn mưa vì biết đâu một ngày nào đó, giống như trong bộ phim 'Classic' cậu hay kể, tôi sẽ giống nam chính lấy áo khoác làm dù, đưa cậu đi qua những cơn mưa. Và biết đâu, như trên phim, chúng ta viết lên cậu chuyện tình thật đẹp.