Sau khi bán nhà được một khoản tiền, Sầm Văn Phúc (1967, trú xã Cắm Muộn, huyện Quế Phong, Nghệ An) trả nợ một phần còn một phần vào rừng lập lán trại. Do nghiện nặng nên Phúc sử dụng số tiền này để mua ma túy về dùng và bán kiếm lời. Kết cục, cuộc đời gã chôn vùi sau song sắt.
Các bị cáo từng ngồi tù vì ma túy. Sau khi ra trại, những đối tượng này vẫn liên hệ với nhau để buôn ma túy. Nhằm tránh sự phát hiện của cơ quan chức năng, chúng đã ngụy trang ma túy trong gói thuốc nam rồi gửi xe khách cho đồng bọn nhận.
Đến dự sinh nhật cháu ngoại, Vi Văn Phường được con rể nhờ mua ma túy để bán lại kiếm lời. Sau khi mua 30 gói hồng phiến, Phường đã ngụy trang trong bì măng luộc để gửi xe khách cho con rể.
Trong tiệc sinh nhật con gái, Hưng đưa tiền cho bố vợ nhờ mua ma túy. Sau khi nhận tiền từ con rể, Phường đi mua ma túy rồi gửi xe khách xuống thì bị công an phát hiện.
Sầm Văn Phúc bỏ ra một khoản tiền lớn để mua hơn 1 kg ma túy về bán kiếm lời. Tuy nhiên, khi chưa kịp bán thì người này bị bắt quả tang. Tại phiên tòa, Phúc khai đã bán nhà lấy tiền để buôn ma túy.
Vì từng nhiều lần được Truyền cho ma túy để sử dụng nên khi người này rủ đi lấy ma túy, Việt đồng ý. Tuy nhiên, Việt đã phải trả giá đắt vì hành vi của bản thân.
Án chồng án, nhưng Vinh, Việt, Truyền vẫn liên hệ với nhau để mua bán ma túy. Khi đường dây buôn ma túy bị công an chặn đứt, cả 3 phải chia nhau 60 năm tù.