Beta
Một vài suy nghĩ nhỏ về một người anh lớn

Tôi may mắn là có gần 20 năm gắn bó với ông Nguyễn Đình An với tư cách là lính giúp việc trực tiếp cho ông. Ngần ấy thời gian, với rất nhiều kỷ niệm, nhưng tôi tự thấy mình cũng chưa đủ điều kiện hiểu và viết về ông; mặc dù tôi trưởng thành như hôm nay, nhờ công của ông không ít...

Ông Nguyễn Đình An - Người anh lớn của những người làm văn hóa đất Quảng

Ông Nguyễn Đình An từng là một nhà hoạt động chính trị, nhà giáo, nhà báo, nhưng nổi bật hơn hết là một nhà văn hóa, bởi ông nghiên cứu chuyên sâu về văn hóa, cống hiến hết mình cho văn hóa, và là mẫu mực về sự ứng xử văn hóa trên quê hương xứ Quảng.

Lứa chúng tôi quen gọi bác Nguyễn Đình An bằng anh, dẫu bác đã ngoài 90. Hình như tính cách sôi nổi và nhất là cái tình với lớp hậu sinh từ mấy chục năm, cho phép chúng tôi gọi con người ân tình này mãi mãi bằng anh như vậy mà không sợ mang tiếng bất kính. Tuổi tác khiến anh phải nằm một chỗ từ hơn năm nay, nhưng đôi mắt ấy bao giờ cũng giữ một vẻ tinh anh hiếm có.

Vĩnh biệt anh Nguyễn Đình An!

Học đại học ra trường, anh Nguyễn Đình An làm việc trong ngành giáo dục. Khi giặc Mỹ leo thang chiến tranh, tháng 11 năm 1965, anh rời Thủ đô Hà Nội, chia tay nghề nhà giáo, chia tay người yêu sắp cưới, vào chiến trường. Nói sắp cưới là vì chuẩn bị cưới thì có chuyến đưa một đoàn giáo viên vào Nam. Nếu cưới vợ thì sẽ không được đi theo đoàn chuyến đó! Hai người hẹn nhau, khi nào được về lại miền Bắc thì sẽ tổ chức đám cưới.