Trở về

Đêm rằm mười lăm, mùa đông miền Trung lạnh buốt, những cơn mưa phùn khiến không gian càng như thẳm sâu hơn, người làng Thiết đã cửa đóng then cài từ sớm. Gã chọn cho mình một tán cây ngồi ngụy trang và đợi. Những cơn gió thổi ngang qua, ngọn cây bị gió xô vút lên âm thanh vù vù. Tiếp theo sau đó là tiếng hú, những tiếng hú dài của sinh vật rừng, cứ mênh mang, dằng dặc, rùng rợn, rồi tiếng nước khua. Chẳng lẽ nơi đây có ma thật.

Các cụ nói: Đàn bà có giọng nói rin rít là người 'cắn cơm không vỡ, cắn tiền vỡ đôi', vì sao vậy?

Người đàn bà có giọng nói rin rít như tiếng xé vải thì chính là người cắn cơm không vỡ, cắn tiền vỡ đôi. Những người này có tích cách cực đoan, khiến ai ở bên cũng mệt mỏi. Nhưng đổi lại thì người này cũng biết vun đắp gia đình và rất chung thủy.

Cây đa làng

Tôi sinh ra ở làng quê. Làng tôi có những cây Đa ... Làng tôi cũng như bao ngôi làng khác, có con sông, bến tắm. Có những cây Đa cổ thụ, giếng nước, sân Đình, cùng ngôi chùa có mái cong cao vút. Nét đặc trưng bao đời của những làng quê Bắc bộ.

Cô gái nghỉ việc ở Đà Lạt, một mình dọn ra đảo sống

Ở đảo Phú Quý hơn một tháng, Thương Hoài gầy hơn, da sạm đi, tóc khi nào cũng rối bời, nhưng đổi lại là sức khỏe, tinh thần và thu nhập đều tốt lên.

Chị Hai

Giờ chị đã thành một bà nông dân U60 thứ thiệt: già, đen, lam lũ. Vậy nhưng, trong ký ức chụp giật của mình, tôi nhớ Hai ngày xưa đẹp gái. Gọi 'chụp giật' bởi trong nhà Hai con đầu còn tôi con út; đương nhiên, cái ký ức kia phần nào rất… xa xôi vời vợi.

Chức tước như xiêm y

Chức tước như xiêm y, là vật ngoài thân, được mặc vào rồi cũng đến lúc phải cởi ra!

Thèm miếng bánh khúc nóng hổi của mẹ

Tháng giêng, mưa xuân lây rây trước hiên nhà. Trong không khí se lạnh, mẹ rủ tôi đi hái lá khúc về làm bánh.

Bỗng nhiên nhớ Tết

Phần lớn trong chúng ta hiểu rằng, nhớ về Tết là hướng về những giá trị tốt đẹp của cha ông. Hướng về Tết là hướng về những nét văn hóa mới.

Tân Sơn xanh miền thương nhớ

Mới đó mà tôi đã gắn bó với xứ bazan này ngót 30 năm. Không hẳn đã dài lắm trong hành trình vô tận của thời gian, nhưng có lẽ cũng đủ lâu để kiểm chứng lòng mình với miền đất mà tôi đang nương náu.

Nỗi nhớ ngày mưa

Sau những ngày chịu ảnh hưởng bởi mưa bão, đất trời rũ bỏ vẻ âm u, trở về sự tươi mới, khoáng đạt. Mấy ngày cuối tuần, tôi lại thong thả theo chân lũ bò lên núi và trở về nhà trong ánh hoàng hôn vừa khuất nẻo. Và, mỗi lần lên núi là mỗi lần tôi nhớ về tuổi thơ.

Ngồi dưới sao trời

Đôi khi dưới vòm trời đêm bất tận, tôi ngồi lặng im tựa một nốt trầm sót lại sau bản hòa ca của ngày. Sự lặng im lúc này dường như mạnh mẽ hơn cả những tiếng nói.

Người mẹ đồng nát nhìn thấy nụ cười đầu tiên trong đời của đứa con trai tật nguyền

Sau nụ cười méo mó nhưng đầy viên mãn, Ngố trút hơi thở cuối cùng trong vòng tay mẹ.

Tấm ảnh xưa kể chuyện

Thằng Phú Tỉnh là lớp trưởng lớp 6A. Nó hơn chúng tôi đến 5, 6 tuổi nhưng không sao, lớp trường ở nông thôn mà. Trường thời sơ tán máy bay Mỹ rất đơn sơ. Lớp tôi núp dưới một bụi nứa to trong một hẻm đồi của xã Minh Bảo.

'Những sân ga dọc đường' – một cõi không đặc quánh

Triển lãm cá nhân 'Những sân ga dọc đường' (The stations of life) của tác giả Tăng Huy sẽ diễn ra tại Nam Thi House (152 Nam Kỳ Khởi Nghĩa, quận 1, TP.HCM) từ chủ nhật, ngày 5/6 đến hết ngày 12/6/2022.

Khát khao cảm xúc lãng mạn trong cuộc hôn nhân đã cũ

Là bác sỹ ngoại khoa, suốt ngày bận rộn với những ca mổ ở bệnh viện, chứng kiến ranh giới giữa sự sống và cái chết chỉ là trong gang tấc, tôi dần thui chột cảm xúc lãng mạn vốn có từ nhỏ…

Bỏ qua mọi ưu phiền, về quê ngắm hoa xoài hiền hiền không sắc

Mỗi năm một mùa xoài, sau Tết dương lịch khi mùa xuân còn tiếc nuối chưa rời đi thì đã đến mùa của hoa xoài hoa bưởi.

Về nơi quán nhớ

Cứ mỗi lần trở lại Pleiku tôi thường tìm đến một quán cà phê nào đó. Không cần view đẹp, nhạc hay, chỉ cần thức uống hợp khẩu vị và gợi nhớ. Hoặc cũng có thể được bạn bè đưa tôi đến một cái quán vừa mới khai trương trước khi thể hiện thái độ ngầm bảo rằng: Bạn sẽ thích bởi mọi thứ sẽ không chê vào đâu được!

Những ngày sống chậm

Trời vừa tảng sáng, tiếng bánh xe đẩy trên nền bê-tông dưới sân chung cư rin rít, có thể hình dung người đẩy xe di chuyển rất chậm, vì sợ nồi nước nhưn sánh ra ngoài. Đó là công việc mỗi ngày của gia đình người bán mì Quảng ở đầu đường dẫn vào khu chung cư C2 phường Nại Hiên Đông (quận Sơn Trà).

Giấc mơ đại ngàn

Vừa rồi, chúng tôi có chuyến khám phá Khu Bảo tồn thiên nhiên Kon Chư Răng (huyện Kbang, tỉnh Gia Lai), nơi có ngọn thác huyền hoặc chảy từ miền cao nguyên Kon Hà Nừng xuống đồng bằng duyên hải Nam Trung Bộ rồi hòa mình vào dòng sông Côn và cuối cùng đổ ra Biển Đông. Sự hòa quyện giữa những phiến đá cao lớn có niên đại hàng triệu năm và địa thế hiểm trở, bao bọc bởi nhiều tán cổ thụ cao vi vút đã kiến tạo nên dòng thác 50 uy nghi, sừng sững giữa đại ngàn.