'Ra Giêng, anh lại đi tìm Trả gương cho bạc, gửi đình cho lim…' (Nguyễn Ngọc Phú)
Tết là lúc mọi người sum vầy cùng gia đình, bạn bè, người thân. Thế nhưng đâu đó trong sương khói của 'đại ngàn' vẫn còn có những con người đang ngày đêm canh giữ, bảo vệ bình yên cho những cánh rừng. Với họ, Tết cũng gắn với rừng.
Ngày cuối cùng của năm cũ, Lê thoáng chút chạnh lòng khi nhớ về quãng thời gian gần 5 năm ăn Tết xa gia đình. Nhìn thấy hàng xóm tất bật dọn dẹp nhà cửa, vườn tược, đi tảo mộ, gói bánh… trong lòng Lê cũng thấy nao nao.
Bất ngờ nhận được tin nhắn từ phía em gái: 'Tết này, chị có về nhà không? Bố mẹ đã 'viễn du miền mây trắng', chỉ còn 2 chị em mình. Chị về cùng em đón Tết nhé'.
Dù đô thị hóa dập dồn trong lòng phố, nhịp sống công nghiệp hối hả trong guồng quay không ngừng nghỉ, thì hương vị mùi già vẫn yên vị trong nỗi thiết tha của người đô thị hôm nay.
Đến hẹn lại lên, 'tuần lễ dọn nhà' chính thức bắt đầu. Nhưng năm nay, không chỉ thấy mệt, oải hay nản,.. như những năm trước, Sunlight còn cho người ta nhìn thấy nhiều hơn thế qua MV 'Dọn nhà đón Tết'!
Bài thơ 'Một mùa xuân nho nhỏ' được nhà thơ Thanh Hải viết vào những năm tháng cuối đời trên giường bệnh tại Bệnh viện Trung ương Huế (cuối năm 1980). Bài thơ là niềm tâm sự, sự chiêm nghiệm và niềm tin về tương lai phía trước của một nhà thơ đã dâng trọn cuộc đời mình cho sự nghiệp cách mạng giải phóng dân tộc.
Có những ngày bỗng muốn thả lỏng mình, mặc cho công việc cuối năm đang dồn lại, những bản báo cáo cần hoàn thành, đó là lúc tôi đưa tay ra để xé đi những tờ lịch cuối cùng của năm cũ. Rồi lại bần thần tự hỏi mình, năm tháng có mòn đi như quyển lịch dày cộp này không?
Mưa lũ qua đi, dấu vết còn đọng lại... Mùa hạt dẻ Trùng Khánh (Cao Bằng) vẫn nao nao trong thơm thảo, ngọt bùi. Dưới tán dẻ cổ thụ, gió heo may hanh hao rung rinh từng chùm quả chín đã ngả mầu vàng cháy.
Khi những vạt dã quỳ nhuộm vàng đồi núi Tây Nguyên cũng là lúc mùa khô đến mang theo những cơn gió lạnh hanh hao.
Một ngày làm thầy với nhiều nhà giáo đã và đang đứng trên bục giảng có ý nghĩa cao quý, nhiều kỷ niệm suốt đời mang theo.
Tháng 11 về, giữa tiết trời se lạnh, lòng tôi lại da diết nhớ thầy cô và bạn cũ-những người đã đi cùng tôi suốt năm tháng tuổi thơ.
Nhắc đến hai tiếng Cà Mau, người ta lại nhớ về mảnh đất cuối trời Nam, tuy đường xa nhưng lại có sức thu hút lạ kỳ, gieo vào lòng những ai từng đến đây cái cảm giác nhớ thương đến nao nao trong dạ.
Thế giới có nhiều thay đổi, song tình yêu, niềm tin vào đất nước và con người Nga của các thế hệ những người đã từng cũng như đang học tập tại nước Nga vẫn vẹn tròn. Những ký ức vẹn nguyên màu tươi mới như ngày hôm qua và sẽ còn sống mãi trong trái tim của những ai từng gắn bó với nước Nga xinh đẹp.
Làng mới - tên gọi tắt của Chương trình xây dựng làng mới theo phong trào Saemaul Undong (Hàn Quốc), thể hiện tình hữu nghị Việt Nam - Hàn Quốc, cũng là cái tên thân thương nhiều người đặt cho xóm Rừng Vần, xã La Bằng (Đại Từ).
Chạy xe trên phố, bất chợt tôi thấy chiếc xe bán bánh lá dừa bên lề đường, nghe hương vị ngọt ngào tuổi thơ tràn về, nghe đầu môi ngọt bùi những món quà quê giữa phố…
Mưa lũ qua đi, dấu vết còn đọng lại… Mùa hạt dẻ Trùng Khánh (Cao Bằng) vẫn nao nao trong thơm thảo, ngọt bùi. Dưới tán dẻ cổ thụ, gió heo may hanh hao rung rinh từng chùm quả chín đã ngả mầu vàng cháy.
Có trong tay 250 triệu đồng trúng số, vợ chồng chị Hiên lập tức đem trả hết các món nợ, cả gốc lẫn lãi.
Tôi là người hay sống bằng ký ức. Ký ức lúc u hoài âm thầm xa lắc, lúc xốn xang tươi rói như vừa mới hôm qua, có một thời đi học mãi mãi không quên; thỉnh thoảng xôn xao trở lại.
Ở hàng ghế cuối, những thân nhân mang danh phận người nhà của bị cáo lẫn bị hại nghẹn ngào giữa phiên tòa xin cho người đã sát hại cha mẹ mình thoát khỏi án tử
Hà Nội đã vào thu với bao lời ước hẹn. Từng sắc màu, từng hương vị trên mỗi góc phố, mỗi con đường khi Hà Nội vào thu lại khiến cho lòng người nao nao, ngơ ngẩn nhớ về những kỷ niệm yêu thương ngày xưa cũ.
Nhắc đến cố thi sĩ Hoàng Nhuận Cầm, nhiều người nhớ ngay đến những bài thơ nổi tiếng của ông như: 'Chiếc lá đầu tiên', 'Hò hẹn mãi cuối cùng em cũng đến, 'Viên xúc xắc mùa thu' hay 'Sông Thương tóc dài' - những bài thơ 7 chữ đã để thương để nhớ trong tâm hồn bao thế hệ học sinh, sinh viên.
Mùa thu luôn mang đến cho ta cảm giác yên bình và lắng đọng, như một nốt nhạc cuộc đời. Những ký ức về mùa thu luôn gợi lên trong ta một cảm giác ấm áp, lãng mạn và đầy hoài niệm. Mùa thu không chỉ là một mùa trong năm, mà còn là một phần ký ức, một phần của tâm hồn, luôn tồn tại và sống mãi trong lòng người. Mùa thu về, đó không giản đơn là những chuyển biến âm thầm của cỏ cây, hoa lá để cùng làm nên một sắc thu, tình thu đặc biệt mà còn giúp ta nhớ, tự hào về miền quá khứ, hay nói cách khác là đón thu này bỗng nhớ thu xưa…
Mưa rả rích đêm ngày. Mưa loang ra dọc phố. Mưa lấm láp. Mưa tung hoành. Mưa gầy. Mưa quằn quại. Mưa thống thiết. Mưa hoang hoác màn đêm. Mưa như rút ruột trời. Mưa gột rửa cõi đất.
Kể từ năm 1947 đến nay, cứ mỗi độ tháng Bảy về, khi những hàng hoa bằng lăng tím ngắt khoe sắc cùng những chùm hoa đại trắng muốt, tinh khôi nơi nghĩa trang là người Việt Nam chúng ta từ già đến trẻ lại nao nao nghĩ về những người con trung hiếu đã hiến dâng cuộc đời mình cho non sông, đất nước.
Với những người cao tuổi, những người đã về hưu, có lẽ sự ấm áp trong hình ảnh của Tổng Bí thư mỗi khi xuất hiện tại các sự kiện, trên tivi, cũng là những điều họ không bao giờ quên được. Và giờ đây, khi ông đã ra đi, hình ảnh ấy vẫn cứ mãi khiến họ nao nao, rưng rưng trong lòng.
Phố cổ Hà Nội, nơi mà từng chút rêu phong lặng lẽ nằm lại ở những ngách nhỏ nắng không rọi tới, nơi hàng ngày vẫn chật ních những người xe qua lại mà không lưu lại chút nào dấu chân của khách bộ hành...
Tháng Sáu, mùa của những sắc hoa trong thành phố.
Tháng 6, những cơn mưa bất chợt đến làm đất trời mát mẻ, dễ chịu hơn sau những tháng nóng nực, oi bức. Một sáng nào trên phố, ta nghe tiếng ve gọi hè, nao nao trước sắc đỏ hoa phượng rợp trời trên những con đường, những sân trường, góc phố. Và những hạ xưa lại ùa về trong ta xao xuyến, bâng khuâng…
Đã cuối tháng Năm, khi những cánh tím bằng lăng bắt đầu nhạt và kết trái; khi những cánh phượng rực đỏ cả góc trời đang rụng dần để cuốn đi cả một trời thương nhớ của lũ học trò, ta bỗng bắt gặp sắc vàng kiêu sa, đầy quyến rũ của Muồng Hoàng Yến.
Chiều muộn, đi làm về chạy ngang qua cánh đồng thôn Tây Trì Nhơn (Phú Thượng, TP. Huế) thấy một số bác nông dân còn loay hoay với những đống rơm giữa ruộng lúa vừa mới gặt lòng tôi lại nao nao khó tả. Những ký ức về tuổi thơ cứ thế ùa về. Đó là ký ức về những ngày ra đồng gặt lúa, về mùi thơm của những sợi rơm khô, những buổi chạy mưa khi cùng ba mạ phơi rơm, xây rơm ...
Khi những cơn mưa rào mùa hạ bất chợt đến rồi đi đỏng đảnh như cô gái mới lớn và những bông phượng vỹ vươn mình thắp lửa khắp sân trường, góc phố, lòng lại nao nao nhớ về thời áo trắng, nhớ thầy xưa, bạn cũ, nhớ những mùa thi và những buổi chia ly.
Vào những ngày thủ đô chùng chình sang thu, đi trên phố bạn sẽ dễ dàng ngửi thấy thoang thoảng mùi thơm của hoa sữa cùng với chút cốm xanh xanh. Bấy nhiêu đó thôi đã đủ để báo hiệu, một mùa thu nữa lại về.
Sau khi Hiệp định Giơ-ne-vơ được ký kết, với quyết định mang tầm chiến lược của Chủ tịch Hồ Chí Minh và Trung ương Ðảng, những chuyến tàu năm 1954 đã đưa nhiều người con miền Nam tập kết ra Bắc tiếp tục học tập, nhằm đào tạo lực lượng cán bộ cho sự nghiệp cách mạng lâu dài của Ðảng. Trong số đó, có những người con Cà Mau. Ðến nay, dù đã 7 thập kỷ trôi qua, nhưng họ vẫn nhớ như in cái ngày lịch sử ấy.
Nỗi nhớ ấy từ giọng hát của thầy giáo Hồ Xuân Long ở thị trấn Khe Sanh. Ông kể chuyện những cô gái Vân Kiều đi hát Sim và khao khát nỗi tình muốn gửi trao cho người mình yêu. Giọng ông trầm khê vì thuốc lá nao nao âm hưởng tình ca: 'Bóng em lấp lánh như sao mới mọc/ Dáng em lấp lánh như vầng trăng đêm mười sáu/ Ta đi tìm em. Em ơi!...'. Ông là người có công biên soạn con chữ cho người Vân Kiều nên nghe ngọt tới con tim.
Tưởng chừng cuộc đời người đàn ông sau trúng số độc đắc 'chấm dứt' trên giường bệnh nhưng may mắn thay, người ăn ở tốt sẽ gặp điều tốt đẹp.
Có một người con gái miền Nam, biết tới món bánh giò của Hà Nội qua lời kể của ba. Cái dẻo bùi của bột gạo, cái beo béo đặc trưng của bánh giò, chỉ đơn giản vậy nhưng lại khiến người ta nhớ mãi. Và giờ cô ấy đã hiểu sao ngày xưa ba mình lại ưa món bánh giò đến vậy.
Liên tiếp 2 năm trước, mùa bông ô môi đến rồi đi rất nhanh. Năm nay, sắc đỏ hồng dịu dàng ấy lại trổ khắp các địa phương ở Tây Nam Bộ, nhiều nhất là ở Đồng Tháp.