HHT - Có những mối duyên đến rất khẽ. Với mình, hát bội bước vào cuộc đời không phải bằng ánh đèn sân khấu rực rỡ hay những tràng pháo tay vang dội, mà bằng một ký ức mơ hồ của đứa trẻ lớp Một, trong một cái Tết về quê Bình Định - nơi được xem là cái nôi của nghệ thuật hát bội miền Nam.
Dù chỉ chia sẻ một khoảnh khắc nhỏ trong đời sống thường ngày, Song Hye Kyo vẫn cho thấy sức hút đặc biệt của mình.
Chồng tôi – một người đàn ông vốn ít khi bộc lộ cảm xúc – lại âm thầm tìm cách giúp con gái tự tin hơn, dù đang bận rộn công tác xa.
Võ Đình Duy
Có những khoảnh khắc trong cuộc đời, chỉ vài giây thôi nhưng đủ khiến người ta suy nghĩ rất nhiều về hôn nhân, về niềm tin và về cách chúng ta đối diện với sự thật. Đêm hôm đó là một trong những khoảnh khắc như vậy.
Trong nhịp sống ngày càng hối hả của đô thị, người ta thỉnh thoảng vẫn bắt gặp hình ảnh quen thuộc: một chiếc xích lô lặng lẽ lăn bánh qua phố. Tiếng chuông xe leng keng khẽ vang lên giữa dòng người qua lại, phía trước là du khách đang ngắm nhìn phố phường. Nhịp xe chậm rãi ấy gợi lên một Hà Nội trầm lắng và cổ kính, khác với sự vội vã của nhiều đô thị hiện đại.
Uzbekistan đã thắng đậm Bangladesh 4-0, và đẩy tuyển nữ Việt Nam vào thế khó.
Trong căn nhà nhỏ ở ấp Tà Ben, xã Hồng Dân (tỉnh Cà Mau), cựu chiến binh Trần Hoàng Thọ khẽ nheo đôi mắt đã mờ vì thời gian để nhìn lại một thời hoa lửa. Ở tuổi ngoài 70, ông vẫn nhớ như in mùi bùn nồng nặc trộn lẫn thuốc súng trên dòng kinh Xẻo Trăm năm 1973, nơi ông cùng Trung đoàn 1 U Minh đã viết nên bản hùng ca về lòng quả cảm, thực hiện những trận 'Cường tập' ban ngày táo bạo để bảo vệ 'trái tim' căn cứ Tỉnh ủy Cần Thơ.
Mùa xuân về rất khẽ. Sau những ngày đông hanh hao, đất trời bỗng dịu lại, mưa phùn lất phất như tơ, gió xuân mềm mại lướt qua từng vòm lá non. Trong bản giao hưởng rộn ràng của sắc màu tháng Ba, giữa đào phai, cúc dại, cải vàng, có một loài hoa không phô trương mà vẫn khiến lòng người xao xuyến - hoa bưởi.
Ngày tôi quay lại tìm vợ cũ sau 3 năm ly hôn, lòng tôi vừa hồi hộp vừa lo sợ.
Podcast 'Mùa sau khẽ thức' của tác giả Nguyễn Thị Diễm là lát cắt ký ức dịu dàng sau Tết, từ những dây vạn thọ phơi trong nắng tháng Giêng đến cành mai đã qua mùa rực rỡ. Trong khoảng lặng ấy, câu chuyện gợi nhắc về vòng đời, sự hồi sinh - nơi lòng người chạm khẽ vào một mầm xanh vừa thức.
Truyện ngắn 'Đò chiều' của Lý Thu Thảo là câu chuyện về một người đàn bà sau gần ba mươi năm khép lòng, bất ngờ tìm lại nhịp đập trái tim giữa miền sông Hiếu hiền hòa. Một tình yêu đẹp nhưng mong manh, cuộc tình đến khi con người đã đi qua bao dâu bể của cuộc đời nhưng lại chỉ như chuyến đò lúc hoàng hôn- ghé bến rất khẽ rồi lặng lẽ rời đi...
Mùa xuân, khi mưa phùn giăng mắc những sợi tơ trên lối nhỏ cũng là lúc hồn quê thức dậy trong sắc tím dịu dàng của hoa xoan. Chẳng kiêu sa như hoa hồng, chẳng rực rỡ như hoa cúc, hoa xoan cứ lặng lẽ, khiêm nhường như chính sự giản dị, hiền lành mà sâu nặng nghĩa tình của người dân quê tôi.
Nguyệt Vũ
Cuộc đời rồi sẽ có những lúc ta vùng vằng như đứa trẻ năm nào. Có khi chỉ vì một lời nói không vừa ý, ta im lặng suốt cả bữa cơm. Có khi vì tự ái, ta để lỡ một cuộc điện thoại, bỏ qua một tin nhắn chưa kịp trả lời. Có những điều rất nhỏ, nhưng khi ngoảnh lại mới thấy mình đã vô tình gạt đổ biết bao điều quý giá.
Chiều 3-3, trong ngõ 629 phố Kim Mã (Hà Nội), cửa hàng tạp hóa nhỏ của chị Hương vẫn tấp nập người ra vào.
Giữa cái nắng tháng 3 - mùa con ong miệt mài đi lấy mật, trên những triền đồi mênh mông, hoa cà phê bung nở rực rỡ, trắng muốt như tấm thảm tinh khôi trải dài khắp không gian, khiến du khách mỗi khi đặt chân tới đều ngỡ như lạc vào một miền cổ tích, ngỡ như tuyết đang khẽ rơi giữa đại ngàn.
Mùa sang cho cây khoe lộc biếc, cho hoa đượm hương nồng, chim chóc hoan ca và lòng người xốn xang.
Có những mùa xuân bắt đầu rất khẽ. Không ồn ào sắc màu, không rực rỡ hội hè, mà bắt đầu từ những trang giấy còn thơm mùi mực, nơi tuổi 20 đặt bút viết nên lời hứa với Tổ quốc. Trên mảnh đất Thái Nguyên anh hùng, mùa xuân năm nay nảy mầm từ những lá đơn tình nguyện - nơi khát vọng cống hiến hòa vào mạch nguồn truyền thống cha anh
Khi những cơn gió lạnh cuối xuân khẽ lùi lại phía sau, xã Hồng Thái bỗng thức dậy trong sắc trắng tinh khôi của mùa hoa lê. Trên những triền đồi cao lộng gió, hoa lê nở thành từng vạt mây bồng bềnh, phủ lên bản làng một vẻ đẹp dịu dàng và thanh khiết đến nao lòng. Không ồn ào, không rực rỡ sắc màu, hoa lê chọn cho mình cách khoe hương rất khẽ như một lời thì thầm của núi rừng gửi tới người lữ khách phương xa.
Tháng Ba, khi những triền núi Điện Biên bừng sáng trong sắc trắng tinh khôi của hoa Ban, cũng là lúc vùng đất biên cương bước vào mùa mật ngọt. Chẳng cần ai gieo hạt, cũng không có bàn tay con người chăm bón, những bông hoa Ban từ rừng sâu khẽ vươn mình tỉnh giấc sau giấc ngủ đông dài, bung nở mời gọi bầy ong…
Bạn có yêu cuộc sống không? Nếu có, thì điều gì khiến bạn cảm thấy yêu đời tha thiết?
Những ngày đầu tháng 3, hoa ban tím biếc cùng phong linh vàng rực đồng loạt bung nở, nhuộm dịu cả những góc phố Thủ đô thân quen. Hương sắc mong manh len qua từng con đường, khẽ chạm vào ký ức, khiến lòng người bỗng xao xuyến giữa nhịp sống vội vàng.
Buổi tối, thành phố bỗng dưng mất điện. Căn nhà tối sầm lại trong chớp mắt, như thể ai đó vừa khẽ tay kéo một tấm rèm dày xuống không gian quen thuộc. Lũ trẻ giật mình rồi reo lên, nửa hoảng hốt nửa thích thú: 'Mất điện! Mất điện!'. Tôi lật đật đi tìm bật lửa, rồi cây nến. Ngọn nến được thắp lên, ánh sáng mỏng và yếu, chỉ đủ soi một khoảng nhỏ trước mặt. Bà giúp việc trong nhà chợt nhớ ra trên ban thờ vẫn còn hai chiếc đèn dầu. Tôi dùng ánh sáng từ chiếc điện thoại leo lên tầng bốn, nhẹ tay 'mượn các cụ' chiếc đèn dầu mang xuống thắp.
HNN - Xuân năm nay thật lạ. Không còn những dải mưa phùn giăng mắc hay cái rét ngọt se sắt ngày cũ, mà về bằng những sớm mai nắng thức giấc thật hiền. Những sợi nắng mỏng như tơ lướt nhẹ qua lớp rêu phong trên mái ngói, rồi thong thả đậu lại nơi gốc mơ già đầu ngõ. Cây mơ ấy đã ở đó từ bao giờ chẳng ai nhớ rõ, chỉ biết khi nhìn vào gốc rễ xù xì ấy, người ta lại thấy lòng mình dịu lại giữa những xao động của đất trời.
Có những thanh âm giai điệu chỉ cần ngân lên đã khiến lòng người như chạm phải một làn gió nhẹ đầy yêu thương. 'Thì thầm mùa xuân' của nhạc sĩ Ngọc Châu là một bản tình ca như thế. Bài hát nhẹ nhàng mở ra một không gian trong trẻo - nơi mùa xuân không chỉ hiện diện trong đất trời mà còn nảy nở trong trái tim của những người trẻ lần đầu biết yêu.
Anh không nhớ mình đã cứu ai để nhận được lời cảm ơn này. Có lẽ là một bệnh nhân nghèo nào đó, một ca trực khuya nào đó, khi anh đã ở lại thêm vài phút.
HNN - Khi những tia nắng khẽ chạm vào hiên nhà, những đóa hoa hướng dương từ đảo xa cũng nghiêng mình thức giấc, gom ánh sáng vào sắc vàng ấm áp, và mùa xuân khẽ mở ra, như một lời chào dịu dàng…
Dư âm của Tết vì thế không kéo ta lùi lại phía sau, mà giống như khoảnh khắc con ngựa sau quãng nghỉ khẽ giũ bờm, chỉnh lại vó và lấy thế trước khi tiếp tục đường dài.
Hồng bước chậm vào bãi lau. Lá lau khẽ chạm vào vai áo, như đang chào cô. Vô tình, Hồng dừng lại đúng chỗ ngày xưa Dũng từng đứng. Đất ở chỗ này vẫn hơi dốc như thế và nước sông vẫn chảy. Chỉ có Hồng là khác, không còn là cô gái mười tám tuổi ngày xưa, chỉ biết đỏ mặt khi nghe một câu tỏ tình.
Ban đầu, không ai để ý. Những bức tường cũ ven đường vẫn đứng đó, bạc màu, loang lổ, trầm mặc như đã quen với sự lãng quên. Người qua lại vội vã, ít ai dừng chân nhìn một mảng tường trống. Cho đến một ngày, một trong những bức tường cũ ấy xuất hiện một vệt màu đầu tiên - nhỏ thôi, nhưng đủ khiến không gian như khẽ động mình.
Tháng Ba không đến bằng 'tiếng gõ cửa' rõ ràng hay những sắc hoa rực rỡ. Tháng Ba đến rất khẽ, như một làn hương thoảng qua mái hiên, như chút ẩm ướt còn vương trên bậu cửa mỗi sớm mai thức giấc. Người ta không cần nhìn lịch cũng biết tháng Ba đã chạm ngõ – khi trời thôi rét ngọt mà vẫn chưa kịp nắng hanh, khi những cơn nồm ẩm còn dùng dằng chưa dứt, và khi hương hoa bưởi bất chợt thoảng qua, mùi hương ấy len nhẹ vào mũi, dịu mà sâu, đủ để người ta khẽ hít hà thật chậm...
Khoảnh khắc đời thường giản dị của Song Hye Kyo khiến nhiều khán giả bất ngờ.