Mưa xuân
Mưa xuân tựa như nàng thơ e ấp giữa đất trời, nhẹ nhàng buông những sợi tơ trời óng ánh, kết duyên cho muôn vạn tâm hồn đồng điệu. Mưa xuân không chỉ đánh thức chồi non, gọi lộc biếc mà còn đánh thức trong lòng người bao xúc cảm mơ màng, man mác để rồi ai đó bất giác thấy mình đang bước chậm hơn, lắng nghe nhiều hơn và mơ mộng hơn giữa đất trời đang thì tươi đẹp nhất.
Mưa xuân không ồn ào như mưa hạ, không buốt giá như mưa đông, cũng chẳng vội vã như mưa thu. Mưa cứ rơi nhè nhẹ, vương trên những nụ đào mới hé nở, đọng trên cành lộc non xanh biếc, phủ lên vạn vật một màn sương mềm mại, như một nét chấm phá mơ màng của tạo hóa. Những hạt mưa lấp lánh trên tán cây, trên vai áo ai đó vội vã ra đồng, trên những tấm khăn quàng cổ e ấp của thiếu nữ đang chờ ai dưới gốc đa đầu làng. Cũng chính những cơn mưa xuân này, biết bao đôi lứa tìm thấy nhau trong hội xuân đầu năm, bên những câu hát giao duyên, bên nhành hoa mơ, hoa mận trắng muốt. Người ta tin rằng mưa xuân mang đến với sự khởi đầu tốt lành, gieo mầm cho những ước vọng tươi đẹp, kết duyên cho những trái tim chung nhịp.
Mưa xuân rơi lặng lẽ, mềm như tơ nhện, nhẹ như tiếng mẹ gọi nhau trong bếp. Những giọt nước đọng trên cành đào, lấp lánh như muôn viên ngọc nhỏ, cứ chực chờ để lăn xuống đất, tan vào lòng quê hương. Cả khoảng sân trước nhà như khoác lên mình một lớp áo hơi nước mờ ảo, từng viên gạch, từng phiến lá bỗng trở nên long lanh hơn dưới màn mưa bụi.

Mưa xuân.
Mưa xuân cứ rơi nhẹ nhàng và dai dẳng. Mùi đất ẩm ngai ngái hòa cùng hương trầm thoang thoảng từ gian nhà nhỏ khiến lòng người chùng xuống như một bản nhạc quê hương không lời mà ai đi xa cũng nhớ. Mưa gõ nhè nhẹ lên mái hiên, lách tách trên tàu lá chuối, thì thầm câu chuyện nghìn năm của đất trời. Những ngày thơ ấu của tôi cũng từng lướt qua như giọt mưa này, vô tư và trong trẻo, nép dưới tà áo mẹ mà ngắm nhìn từng đốm nước đọng trên cánh đào hồng.
Tôi còn nhớ những buổi sáng, khi mưa xuân giăng mờ khắp lối, mẹ dắt tôi ra chợ tết cuối làng. Mẹ mặc chiếc áo bông cũ, quàng thêm tấm khăn len mỏng, một tay xách làn đi chợ, tay còn lại nắm chặt tay tôi. Mưa bụi phớt nhẹ trên mái tóc mẹ, lấm tấm trên vai áo nâu. Tôi tung tăng bên mẹ, bàn chân bé nhỏ giẫm lên con đường đất ướt mềm, thích thú ngửa mặt hứng những hạt mưa li ti, cảm giác mát lạnh như chạm vào một phép màu.
Có lần, tôi cùng thằng Nam, con bác cả rủ nhau chạy ra vườn sau nhà đón mưa. Hai đứa hí hửng bẻ những chiếc lá dong còn vương giọt nước, khum lại thành chiếc cốc nhỏ rồi thi nhau hứng mưa uống. Nam cười khoái chí, bảo rằng nước mưa xuân ngọt hơn nước giếng, uống vào sẽ gặp nhiều may mắn cả năm. Tôi tin sái cổ, cứ thế ngửa cổ uống từng ngụm nước mưa rồi chạy vào khoe với bà. Bà xoa đầu tôi cười móm mém: “Chà, cháu bà uống nước trời rồi đấy nhé, chắc chắn năm nay sẽ cao lớn, học giỏi cho mà xem!”.
Mưa xuân cứ thế rơi, rắc lên những kỷ niệm ấu thơ một lớp bụi mờ trong veo. Mỗi năm, khi những cánh đào hé nở, khi tiếng ếch nhái râm ran dưới chân ruộng, tôi biết rằng mùa xuân đã về - và những hồi ức trong trẻo ấy cũng sẽ mãi ở lại trong lòng, dịu dàng như chính những sợi tơ trời giăng mắc buổi sớm mai…











